Ads 468x60px

.

Nhà văn Nguyễn Công Hoan




Nguyễn Công Hoan là một nhà văn nổi tiếng của Việt Nam.

Ông sinh ngày 6 tháng 3 năm 1903 tại làng Xuân Cầu, huyện Văn Giang, Hưng Yên,
mất ngày 6 tháng 6 năm 1977 tại Hà Nội.


Các bạn có thể đọc tại đây (lấy trên Internet)
- Các tác phẩm của Nguyễn Công Hoan,
- Các bài viết về Nguyễn Công Hoan.

Mời xem: Bách Khoa Toàn Thư mở - Wikipedia
♣ ♣ ♣ ♣ ♣ ♣ ♣ ♣ ♣ ♣


Video: Nhà văn Nguyễn Công Hoan (Thực hiện: Trí Dũng, Ngọc Oanh, Huy Hoàng, Thúy Lành, Thùy Trang, Tuấn Anh - Trang thông tin điện tử Đài Phát thanh & Truyền hình Hưng Yên)

Lan

Lan

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2026

Chuyện tình Lan và Điệp - Từ Tắt lửa lòng đến tiếng nấc trăm năm của lòng người


Chuyên mục: Lan&Điệp

Nguồn gốc chuyện tình Lan và Điệp

Go 4.0





Trong kho tàng những chuyện tình buồn của văn học và sân khấu Việt Nam có những cái tên chỉ cần nhắc lên là người ta đã thấy lòng mình trùng xuống. Lan và Điệp là một chuyện như vậy. Không cần kể dài, chỉ cần nghe hai tiếng Lan ơi, Điệp ơi, người ta đã nhớ tới một mối tình trong trẻo mà giang dở, một lời hẹn ước không thành, một cô gái vì tình mà nương cửa Phật, một chàng trai vì yếu đuối trước hoàn cảnh mà đánh mất người thương.

Câu chuyện ấy đi từ trang tiểu thuyết ra sân khấu cải lương. Từ sân khấu cải lương bước vào tân cổ giao duyên, vào đĩa hát, băng cát-sét, vào ký ức của nhiều thế hệ người Việt, nhất là người Nam Bộ.

Cội nguồn của chuyện tình Lan và Điệp nằm trong tiểu thuyết Tắt lửa lòng của nhà văn Nguyễn Công Hoan, được giới thiệu lần đầu vào năm 1933.
Nhiều tài liệu đều ghi nhận tác phẩm này sau đó được chuyển thể sang sân khấu, cải lương, âm nhạc và nổi tiếng rộng rãi hơn dưới tên Lan và Điệp. Có tài liệu cho rằng soạn giả Trần Hữu Trang chuyển thể thành cải lương vào khoảng năm 1936. Trong khi một số bài viết khác ghi nhận vở ca kịch Lan và Điệp được đưa lên sân khấu trong thập niên 1940.

Điểm thống nhất là câu chuyện sân khấu này dựa trên tiểu thuyết Tắt lửa lòng và đã khiến hai nhân vật Lan Điệp trở thành biểu tượng tình yêu bi thương trong đời sống nghệ thuật Việt Nam.

Nói đến Lan và Điệp, nhiều người tưởng đó là tên nguyên tác văn học. Thật ra cái tên ban đầu của Nguyễn Công Hoan là Tắt lửa lòng. Chỉ riêng nhan đề ấy đã gợi ra một nỗi buồn sâu lắng.
Lửa lòng là ngọn lửa của tình yêu, của hy vọng, của tuổi trẻ, của khát vọng sống.
Tắt lửa lòng là khi ngọn lửa ấy bị dập tắt. Không phải vì tình yêu không còn, mà vì tình yêu bị hoàn cảnh, lễ giáo, quyền thế, tiền bạc và sự yếu đuối của con người vùi lấp.
Đến khi câu chuyện lên sân khấu, người đời lại nhớ nhiều hơn hai cái tên Lan và Điệp. Cái tên ấy vừa đẹp vừa có chất thơ. Lan là Hoa, Điệp là Bướm. Hoa và Bướm vốn sinh ra như để gần nhau, vậy mà trong câu chuyện này, Hoa và Bướm lại không thể ở bên nhau trọn đời.

Câu chuyện bắt đầu bằng một mối tình quê trong sáng. Điệp là một chàng học trò nghèo, xuất thân không giàu sang nhưng có chí học hành. Lan là con gái một ông tú làng, gia đình từng có ơn với nhà Điệp. Giữa Lan và Điệp nảy nở một tình yêu nhẹ nhàng, kín đáo. Đúng kiểu tình yêu của thời xưa, không ồn ào, không vội vã, không phô bày nhưng sâu nặng. Họ thương nhau trong sự chứng kiến và chấp thuận của gia đình. Hai bên từng có lời hứa hôn, nên tình yêu ấy không chỉ là chuyện riêng của đôi trẻ, mà còn như một sợi dây nghĩa tình giữa hai gia đình.

Theo phần tóm tắt được nhiều nguồn nhắc lại, Lan là con gái ông Tú làng, còn Điệp là học sinh nghèo tỉnh lẻ. Hai người được gia đình hứa hôn và thương yêu nhau bằng một tình cảm trong sáng trân trọng. Cái hay đầu tiên của chuyện tình Lan và Điệp nằm ở chỗ tình yêu ấy không được dựng lên bằng những lời thề non hẹn biển quá lớn lao. Nó đẹp vì nó gần với tâm tình người Việt xưa. Một chàng trai nghèo đi học, một cô gái quê hiền lành, một mối tình lớn lên trong sự biết ơn, trong nếp nhà, trong ánh mắt e dè và những lời hứa chưa kịp thành duyên. Lan không phải kiểu nhân vật nổi loạn, Điệp cũng không phải kiểu anh hùng dám chống cả xã hội. Họ là những con người bình thường, sống trong một xã hội mà thân phận cá nhân rất nhỏ bé trước gia đình, lễ giáo và quyền lực. Chính vì họ bình thường nên nỗi đau của họ mới gần với người nghe, người đọc. Ai cũng có thể thấy bóng mình, bóng người thân, bóng một mối tình từng lỡ làng đâu đó trong câu chuyện ấy.

Bị kịch xảy ra khi Điệp bị cuốn vào mưu mô của một ông quan phủ. Vì mắc mưu, Điệp phải phụ tình Lan để cưới Thúy Liễu, con gái quan phủ. Từ đây, câu chuyện không còn chỉ là chuyện tình tay ba thông thường. Nó trở thành bức tranh về sự chênh lệch quyền thế trong xã hội cũ. Một bên là tình yêu chân thật, một bên là thế lực quan quyền, một bên là lời hẹn ước trong sáng, một bên là cạm bẫy của danh lợi và uy quyền.

Điệp không hẳn là người bạc tình từ trong bản chất, nhưng anh không đủ bản lĩnh để bảo vệ tình yêu. Đó là điểm đau nhất. Người ta trách Điệp, nhưng cũng có lúc thương Điệp. Trách vì anh đã phụ Lan. Thương vì anh cũng là nạn nhân của hoàn cảnh.

Nhưng dù thương hay trách, người chịu đau sâu nhất vẫn là Lan. Lan, trong ký ức của nhiều thế hệ khán giả, không chỉ là một cô gái bị phụ tình. Lan là hình ảnh của người con gái chung tình đến tận cùng, hiền lành đến đau lòng, cam chịu đến khiến người khác phải nghẹn.
Khi biết Điệp phụ mình, Lan không vùng vẫy dữ dội, nàng ôm mối tình tuyệt vọng rồi vào chùa cắt tóc đi tu. Chi tiết Lan đi tu đã trở thành một trong những hình ảnh ám ảnh nhất của câu chuyện. Mái tóc xanh bị cắt đi không chỉ là sự rời bỏ đời thường mà còn là nghi thức chôn cất một mối tình. Người con gái ấy không chết, nhưng lòng nàng như đã chết. Nàng vẫn sống, vẫn thở, vẫn tụng kinh, nhưng phần đời tươi đẹp nhất đã bị bỏ lại phía sau.

Bởi vậy, nhan đề Tắt lửa lòng thật sự rất đắt. Lửa lòng của Lan tắt khi Điệp phụ tình. Lửa lòng của Điệp cũng tắt khi anh nhận ra cuộc hôn nhân với Thúy Liễu không có hạnh phúc. Lửa lòng của người đọc, người nghe thì không tắt mà âm ỉ cháy thành thương cảm.

Trong tiểu thuyết, sau khi chán ngán cuộc hôn nhân với Thúy Liễu, Điệp li dị và tìm lại Lan. Nhưng khi ấy mọi thứ đã muộn. Lan đã ở cửa chùa, đã mang một thân phận khác, đã không còn là cô gái ngày xưa có thể quay về bên Điệp như chưa từng có gì xảy ra. Bị kịch lớn nhất của tình yêu không phải lúc nào cũng là một người chết đi, mà là khi hai người còn sống, còn thương, còn nhớ nhưng không thể trở lại đoạn đường ban đầu.

Câu chuyện Lan và Điệp vì vậy có một vẻ đẹp rất buồn. Vẻ đẹp của cái không thành. Trong đời có những cuộc tình đẹp vì được nên vợ nên chồng, sống với nhau tới bạc đầu. Nhưng cũng có những cuộc tình đẹp vì giang dở. Giang dở không phải để người ta ca ngợi sự đau khổ, mà vì trong cái giang dở ấy, tình yêu được giữ lại ở khoảnh khắc tinh khiết nhất. Lan và Điệp chưa kịp sống đời vợ chồng với cơm áo giận hờn, trách móc đời thường. Họ ở mãi trong ký ức như một lời hẹn chưa chọn, một nụ hoa chưa nở hết, một cánh bướm chưa kịp đậu xuống nhành lan đã bị gió đời cuốn đi.

Nhìn rộng hơn, Lan và Điệp là câu chuyện của nhiều tầng bi kịch. Tầng thứ nhất là bi kịch tình yêu, hai người thương nhau mà không lấy được nhau.
Tầng thứ hai là bi kịch thân phận người nghèo, người thấp cổ bé họng dễ bị quyền thế sắp đặt cuộc đời.
Tầng thứ ba là bi kịch đạo đức. Con người biết đâu là đúng nhưng không đủ can đảm làm điều đúng.
Tầng thứ tư là bi kịch thời đại. Trong xã hội cũ, hôn nhân nhiều khi không do tình yêu quyết định, mà do gia thế, danh lợi, chữ hiếu, chữ nghĩa với áp lực cộng đồng.
Chính vì nhiều tầng như vậy, câu chuyện không bị cũ. Người đời sau vẫn nghe Lan và Điệp mà thấy đau. Vì trong đời sống hiện đại, tuy hình thức xã hội đã khác nhưng chuyện tình yêu bị ngăn trở bởi tiền bạc, địa vị, gia đình, sự lựa chọn, yếu đuối vẫn còn đó.

Điệp là nhân vật gây nhiều tranh cãi. Có người xem Điệp là kẻ bạc tình, có người xem Điệp là người đáng thương. Thật ra Điệp đáng trách chính vì anh đáng thương. Nếu anh là kẻ xấu hoàn toàn, câu chuyện sẽ đơn giản hơn. Người ta chỉ cần ghét anh. Nhưng Điệp không xấu đến mức ấy. Anh yêu Lan, nhớ Lan, đau khổ vì Lan. Nhưng tình yêu của anh không đủ mạnh để vượt qua cạm bẫy. Anh có tình mà thiếu chí, có thương mà thiếu gan, có hối hận mà hối hận quá muộn. Trong nghệ thuật, những nhân vật như vậy thường sống lâu hơn nhân vật một chiều vì họ giống con người thật. Con người thật không phải lúc nào cũng ác hay thiện rõ ràng. Nhiều khi con người làm tổn thương người mình yêu không phải vì hết yêu mà vì hèn yếu, vì sợ hãi, vì tham vọng, vì không dám trả giá.

Còn Lan là nhân vật khiến câu chuyện có linh hồn. Nếu không có Lan, Điệp chỉ là một chàng trai lầm lỡ. Nhưng vì có Lan, sự lầm lỡ ấy trở thành vết thương lớn. Lan càng trong sáng, sự phụ bạc của Điệp càng đau. Lan càng hiền, bi kịch càng xót. Lan càng cam chịu, người đọc càng thấy xã hội quanh nàng khắc nghiệt. Lan không cần nói nhiều để người ta thương, chính sự im lặng của Lan mới làm nên sức nặng. Có những nỗi đau càng gào lên càng nhẹ bớt. Nhưng nỗi đau của Lan là nỗi đau nuốt vào trong để rồi hóa thành tiếng chuông chùa, thành màu áo nâu sồng, thành câu kinh lạnh lẽo giữa đêm.

Một cái hay nữa của chuyện tình Lan và Điệp là sự đối lập biểu tượng giữa hoa và bướm. Tên Lan gợi đến hoa lan thanh sạch, dịu dàng, kín đáo, quý phái mà mong manh. Tên Điệp nghĩa là bướm bay bổng, đa cảm, dễ bị cuốn theo sắc hương và gió đời. Hoa lan thường ở yên một chỗ, chịu nắng chịu mưa, âm thầm tỏa hương. Còn bướm thì bay đi, có thể đậu rồi lại rời. Trong cái tên đã có một dự cảm chia lìa. Lan là trốn đợi chờ, Điệp là kẻ ra đi. Lan giữ tình, Điệp lạc tình. Lan tắt lửa lòng trong cửa Phật. Điệp cháy muộn trong hối hận. Cặp tên ấy, vì vậy rất sân khấu, rất thơ, rất dễ đi vào lòng người.

Khi được chuyển thể thành cải lương, câu chuyện càng có đất sống. Cải lương Nam Bộ vốn mạnh ở chỗ diễn tả tâm trạng thương nhớ, trách hờn, than đợi, lỡ làng. Một câu vọng cổ có thể kéo dài nỗi đau ra thành từng nhịp, từng hơi, từng chữ. Lan và Điệp gặp cải lương như cá gặp nước. Những đoạn biệt ly, trách móc, hối hận, tiếng gọi nhau giữa đạo và đời, giữa tình yêu và cửa Phật, tất cả đều hợp với nhịp điệu cải lương. Vì vậy, nhiều người không đọc Tắt lửa lòng nhưng vẫn biết Lan và Điệp qua sân khấu, qua bản thu, qua giọng ca của các nghệ sĩ.

Vở cải lương Lan và Điệp trước năm 1975 cũng gắn với những tên tuổi như Chí Tâm vai Điệp, Thanh Kim Huệ vai Lan trong một bản ghi nổi tiếng được nhiều người biết tới.

Sức sống của Lan và Điệp còn nằm ở khả năng vượt khỏi một thể loại. Từ tiểu thuyết nó thành sân khấu. Từ sân khấu nó thành bài ca. Từ bài ca nó thành ký ức dân gian. Người ta có thể không nhớ rõ Nguyễn Công Hoan viết bao nhiêu chương, không nhớ chính xác năm chuyển thể, không phân biệt rạch ròi giữa nguyên tác và cải lương, nhưng vẫn nhớ hình ảnh Lan đi tu, Điệp tìm về, tiếng gọi nhau nghẹn ngào. Một tác phẩm khi đi vào đời sống nhân dân thường không còn nằm yên trong hình hài ban đầu. Nó được kể lại, hát lại, khóc lại, thêm bớt theo cảm xúc từng thời. Chính sự lan truyền ấy làm cho Lan và Điệp có đời sống riêng.

Ở Nam Bộ, đặc biệt với người mê cải Lương, Lan và Điệp không chỉ là câu chuyện văn học, nó là một miền cảm xúc. Có người nghe từ thời còn radio, có người nghe qua đĩa than, băng cát sét. Có người nghe cha mẹ, ông bà mở lúc chiều xuống. Tiếng ca về Lan và Điệp thường gợi ra không khí rất riêng. Một căn nhà quê, một ngọn đèn vàng, một buổi tối mưa, tiếng máy cát-sét rè rè, rồi giọng ca cất lên nghe não ruột. Người nghe không chỉ nghe chuyện của Lan và Điệp, mà còn nghe lại tuổi thơ, nghe lại một thời gia đình còn quây quần, nghe lại cái buồn hiền lành của người miền tây miền Nam.

Cái hay của chuyện tình này còn nằm ở sự tiết chế. Nó không cần những biến cố quá ly kỳ, không cần chiến tranh, không cần thù hận dòng tộc, không cần những âm mưu rối rắm đến mức khó tin.
Chỉ cần một mối tình đẹp, một lần xa cơ, một cuộc hôn nhân sai lầm, một người con gái vào chùa, một người con trai quay về muộn. Vậy mà đủ làm người ta day dứt.
Nghệ thuật đôi khi mạnh nhất không phải ở chuyện lớn, mà ở một vết cắt đúng vào trái tim. Lan và Điệp là vết cắt ấy.

Về mặt đạo lý, câu chuyện đặt ra nhiều điều đáng suy nghĩ. Nó không chỉ bảo người ta hãy chung tình, nó còn nhắc rằng tình yêu muốn trọn vẹn phải có trách nhiệm.
Yêu mà không dám giữ, thương mà không dám bảo vệ, hứa mà không đủ sức làm, thì tình yêu ấy có thể trở thành tai họa cho người khác.
Điệp yêu Lan nhưng tình yêu của Điệp thiếu trách nhiệm ở thời điểm quyết định, và trong tình yêu, có những thời điểm chỉ đến một lần. Lỡ một lần, cả đời không vá lại được.
Lan có thể tha thứ hay không, đó là chuyện của Lan. Nhưng tuổi xuân đã mất, niềm tin đã vỡ, mái tóc đã xuống, cửa chùa đã khép thì lời xin lỗi muộn màng không thể trả lại nguyên vẹn những gì đã qua.

Câu chuyện cũng cho thấy một sự thật đau lòng. Người hiền không phải lúc nào cũng được hạnh phúc. Lan hiền, Lan trung thủy, Lan không làm hại ai, nhưng Lan vẫn đau khổ. Đó là điều khiến người đời xót xa.
Trong nhiều câu chuyện dân gian, người tốt sau cùng được đền đáp, kẻ xấu bị trừng phạt.
Nhưng Lan và Điệp không vận hành theo lối an ủi đơn giản ấy. Nó gần đời hơn. Ngoài đời, không phải tình yêu chân thành nào cũng thành đôi, không phải người thủy chung nào cũng được bù đắp, không phải hối hận nào cũng kịp sửa sai. Chính sự không trọn vẹn đó làm câu chuyện buồn, nhưng thật.
Nếu nhìn từ góc độ người phụ nữ, Lan là biểu tượng vừa đẹp vừa đau. Đẹp vì lòng chung thủy, vì phẩm hạnh, vì sự trong trẻo. Đau vì nàng gần như không có nhiều quyền lựa chọn. Khi bị phụ tình, con đường nàng chọn là đi tu, rút khỏi cuộc đời. Đó là lựa chọn của một tâm hồn bị tổn thương, nhưng cũng phản ánh giới hạn của người phụ nữ trong xã hội cũ. Họ ít có không gian để làm lại, ít có quyền tự quyết đời mình, ít có tiếng nói để đòi công bằng. Nỗi đau của Lan vì vậy không chỉ là nỗi đau tình yêu, mà còn là nỗi đau phận gái.
Nếu nhìn từ góc độ người nam, Điệp là lời cảnh tỉnh. Người đàn ông không chỉ được đánh giá bằng tình cảm trong lòng mà bằng hành động lúc sóng gió. Khi mọi thứ thuận lợi, ai cũng có thể nói lời yêu. Khi quyền thế, cám dỗ, áp lực gia đình, danh lợi kéo tới, tình yêu mới thật sự bị thử thách. Điệp thất bại trong thử thách ấy, bởi vậy, Điệp trở thành nhân vật để người ta vừa thương vừa trách. Anh không phải kẻ vô cảm, nhưng sự mềm yếu của anh đã đẩy Lan vào đau khổ. Một đời người có khi chỉ vì một lần yếu lòng mà làm tan nát đời người khác.

Một lý do nữa khiến Lan và Điệp sống lâu là vì câu chuyện có chất đời lẫn chất đạo. Chất đời là tình yêu trai gái, là hứa hôn, cưới gả, danh vọng gia đình, giàu nghèo. Chất đạo là cửa chùa, là buông bỏ, là câu hỏi giữa tình yêu thế tục và sự giải thoát. Khi Lan vào chùa, câu chuyện bước sang một tầng khác. Tình yêu không còn chỉ là chuyện lấy nhau hay không lấy nhau. Nó trở thành nỗi vấn vương giữa trần gian và cõi đạo.
Điệp tìm Lan không chỉ là tìm người yêu cũ, mà là tìm lại phần trong sạch của đời mình đã đánh mất.
Lan đối diện với Điệp không chỉ là đối diện với người xưa, mà còn đối diện với thử thách cuối cùng của lòng mình, còn vướng hay đã buông.
Chính vì vậy, cảnh gặp lại giữa Lan và Điệp trong các dị bản sân khấu và ca nhạc thường rất đắt. Người nghe chờ cảnh ấy như chờ một tiếng nấc. Sau bao nhiêu biến cố, hai người gặp lại nhau nhưng không thể trở về. Khoảng cách giữa họ không còn là con đường làng hay cánh cửa nhà quan phủ, mà là khoảng cách giữa một người còn nặng nợ trần gian và một người đã khoác áo tu hành. Điệp có thể gọi Lan nhưng Lan không còn là Lan của ngày xưa. Lan vẫn là Lan mà cũng không còn là Lan. Đó là bi kịch của thời gian. Có những người ta gặp lại, nhưng phiên bản ngày xưa của họ đã mất rồi. Từ Tắt lửa lòng đến Lan và Điệp cũng là một hành trình thú vị về cách công chúng tiếp nhận tác phẩm. Nguyễn Công Hoan đặt tên tác phẩm theo trạng thái tâm hồn. Ngọn lửa yêu thương bị dập tắt. Sân khấu và công chúng lại nhớ tác phẩm qua tên hai nhân vật chính.
Điều này cho thấy khi một câu chuyện đi vào lòng người, nhân vật có thể vượt khỏi nhan đề ban đầu. Lan và Điệp trở thành một cặp biểu tượng giống như Romeo và Juliet trong văn hóa phương Tây, hay Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài trong văn hóa Á Đông. Tất nhiên, mỗi chuyện có bối cảnh riêng, nhưng điểm chung là tình yêu đẹp bị ngăn trở, để lại một dư âm dài.

Cái buồn của Lan và Điệp là cái buồn hợp với tâm hồn Việt Nam ở nhiều thế hệ. Người Việt mình thường thương những mối tình lỡ. Trong ca dao, dân ca, vọng cổ, nhạc vàng Bolero, không thiếu những câu chuyện chia xa, đợi chờ, lỗi hẹn. Có lẽ vì lịch sử và đời sống của người Việt trải qua nhiều biến động, nên nỗi buồn ly biệt dễ chạm vào lòng người. Lan và Điệp có đủ những yếu tố ấy. Tình đầu, lời hứa, phụ bạc, đi tu, gặp lại, hối hận. Mỗi yếu tố đều là một mũi kim nhỏ, cộng lại thành nỗi đau lớn.

Nhưng nếu chỉ buồn thôi, câu chuyện đã không sống lâu đến vậy. Trong nỗi buồn ấy còn có vẻ đẹp. Vẻ đẹp của tình yêu trong sáng, vẻ đẹp của sự thủy chung, vẻ đẹp của một tâm hồn biết đau vì điều thiêng liêng bị đánh mất. Vẻ đẹp của tiếng ca cải lương khi nâng nỗi đau lên thành nghệ thuật. Người ta nghe Lan và Điệp để buồn, nhưng cũng để thấy lòng mình mềm lại. Có những câu chuyện buồn làm con người bi lụy. Có những câu chuyện buồn làm con người nhân hậu hơn. Lan và Điệp thuộc loại thứ hai. Nghe xong người ta thương Lan, trách Điệp, ghét sự ép uổng, ghét thói tham quyền và cũng tự nhắc mình đừng hứa điều không giữ được.

Ở một góc nhìn khác, Lan và Điệp còn là câu chuyện về sự muộn màng. Muộn là một trạng thái rất đau trong đời người. Điệp nhận ra Lan quý giá, nhưng muộn. Điệp hối hận, nhưng muộn. Điệp tìm lại Lan, nhưng muộn. Lan muốn quên, nhưng vết thương đã quá sâu.
Cuộc đời có nhiều cái sai còn sửa được, nhưng có những cái sai không sửa bằng lời nói. Tình yêu cũng vậy. Có người chờ ta một đoạn đường, nhưng không thể chờ mãi. Có cánh cửa mở ra một lần rồi khép lại vĩnh viễn. Lan và Điệp nhắc người ta biết quý những gì đang có, vì khi mất rồi, dù có quay về cũng chỉ còn đứng trước tro tàn của một ngọn lửa đã tắt.

Điều đáng nói là Tắt lửa lòng do Nguyễn Công Hoan viết ra trong bối cảnh văn học Việt Nam hiện đại đang hình thành mạnh mẽ đầu thế kỷ . Nguyễn Công Hoan thường được biết đến nhiều với chuyện hiện thực phê phán trào phúng. Nhưng Tắt lửa lòng lại là một tiểu thuyết tình cảm lãng mạn nổi tiếng của ông. Chính sự khác biệt này làm tác phẩm có vị trí riêng. Nó không chỉ phê phán xã hội bằng tiếng cười hay sự châm biếm mà bằng nước mắt. Nó không đả kích trực diện, nhưng để số phận nhân vật tự nói lên sự bất công.
Một ông quan phủ dùng quyền thế và mưu mô để xoay chuyển đời người. Một chàng trai nghèo bị đẩy vào thế phụ bạc. Một cô gái hiền lành chịu hậu quả. Chỉ chừng ấy cũng đủ tố cáo một xã hội mà tình yêu chân thật có thể bị nghiền nát bởi thế lực bên ngoài.

Khi qua bàn tay sân khấu cải lương, chất tố cáo ấy mềm đi trong tiếng ca, nhưng không mất. Khán giả thương Lan thì cũng tự nhiên ghét cái xã hội đã làm Lan khổ. Khán giả trách Điệp thì cũng thấy phía sau Điệp là cái bóng của quyền thế. Cải lương có tài biến những vấn đề xã hội thành chuyện nhà, chuyện tình, chuyện nước mắt. Nhờ vậy người bình dân dễ tiếp nhận. Họ không cần đọc lý luận, chỉ cần nghe một câu ca cũng hiểu. Tình yêu mà bị ép uổng thì đau lắm. Người nghèo mà vướng tay quyền thế thì khổ lắm, người phụ nữ mà bị phụ bạc thì tủi lắm.

Lan và Điệp cũng hấp dẫn vì nó có cấu trúc rất hợp với cảm xúc sân khấu. Mở đầu là tình yêu đẹp. Tiếp theo là biến cố chia lìa, sau đó là cuộc hôn nhân sai lầm, rồi đến sự xuất gia của Lan, cuối cùng là gặp lại trong muộn màng. Cấu trúc ấy tạo ra đường dây cảm xúc đi từ ngọt ngào đến đau đớn, từ hy vọng đến tuyệt vọng, từ lầm lỡ đến hối hận. Người xem được dẫn đi từng bước, càng về cuối càng nghẹn. Đặc biệt hình ảnh chùa chiền tạo nên không gian rất mạnh cho sân khấu. Tiếng chuông, mái chùa, áo nâu, lời kinh, ánh đèn mờ. Đặt một mối tình tan vỡ trong không gian ấy, nỗi đau lập tức có chiều sâu tâm linh.

Nhiều chuyện tình buồn khiến người ta nhớ vì cái chết. Lan và Điệp khiến người ta nhớ vì sự sống tiếp trong đau khổ.
Lan không chết ngay sau khi bị phụ, Điệp cũng không chết ngay trong hối hận. Họ sống, nhưng sống với mất mát. Đó là kiểu bi kịch gia giảm hơn. Cái chết đôi khi khép lại nỗi đau. Còn sống mà không thể có nhau, sống mà mỗi ngày đều nhớ, sống mà phải gọi người xưa bằng một danh phận khác, thì đâu kéo dài hơn nhiều. Vì vậy, chuyện Lan và Điệp không cần kết thúc bằng cảnh máu lệ dữ dội vẫn đủ bi thương.

Nếu viết về cái hay của Lan và Điệp mà không nhắc đến âm nhạc thì thiếu. Những bản tân cổ, vọng cổ về Lan và Điệp đã góp phần rất lớn làm câu chuyện phổ biến. Tân cổ giao duyên có đặc điểm kết hợp phần tân nhạc và cổ nhạc rất phù hợp với chuyện tình lãng mạn. Phần tân nhạc giúp câu chuyện dễ nghe, dễ nhớ. Phần vọng cổ giúp nỗi đau có độ ngân, độ thấm.
Khi nhân vật cất tiếng gọi nhau, câu chữ không còn chỉ là lời thoại, mà thành tiếng lòng. Người nghe cải lương thường không chỉ nghe nội dung mà nghe hơi ca, nghe cách xuống xề, nghe chữ ngân dài như kéo nỗi nhớ ra tận cuối trời. Lan và Điệp nhờ đó không nằm trong sách, mà sống trong âm thanh.
Cũng vì quá nổi tiếng qua sân khấu và âm nhạc, Lan và Điệp có lúc được tiếp nhận như một truyền thuyết tình yêu hơn là một tiểu thuyết cụ thể.
Người ta kể lại theo trí nhớ, theo bản ca mình từng nghe, theo phiên bản nghệ sĩ mình yêu thích. Có người nhớ Lan hiền như Phật. Có người nhớ Điệp ăn năn đứt ruột. Có người nhớ Thúy Liễu như hình ảnh của cuộc hôn nhân không tình yêu. Có người nhớ tiếng chuông chùa hơn cả cốt chuyện. Đó là dấu hiệu của một tác phẩm đã dân gian hóa trong tâm thức công chúng. Nó không còn thuộc riêng về tác giả hay sân khấu mà thuộc về ký ức cộng đồng.

Tuy vậy, khi trở lại với cội nguồn, ta vẫn cần nhớ công lao của Nguyễn Công Hoan và Tắt lửa lòng. Nếu không có tiểu thuyết ấy sẽ không có Lan và Điệp như ta biết. Tắt lửa lòng tạo ra cốt chuyện, nhân vật, bi kịch nền tảng.
Sân khấu cải lương làm câu chuyện bay xa hơn. Các nghệ sĩ làm nhân vật có giọng nói, tiếng khóc, hơi thở. Công chúng làm câu chuyện sống lâu.
Một tác phẩm lớn trong đời sống văn hóa thường là kết quả của nhiều lớp sáng tạo như vậy. Nhà văn viết nên, soạn giả chuyển hóa, nghệ sĩ thổi hồn, khán giả giữ gìn.

Ngày nay, đọc hay nghe lại Lan và Điệp, có người trẻ có thể thấy Lan quá cam chịu, Điệp quá yếu đuối, câu chuyện quá bi lụy. Cảm giác ấy cũng dễ hiểu vì quan niệm tình yêu và hôn nhân bây giờ đã khác. Người phụ nữ hôm nay có nhiều cơ hội tự quyết hơn.
Người trẻ hôm nay có thể mạnh dạn rời bỏ một người không xứng đáng.
Xã hội hôm nay không còn giống xã hội của Lan và Điệp. Nhưng chính khoảng cách ấy lại giúp ta hiểu thêm quá khứ. Ta không cần bắt Lan phải sống như người hiện đại. Ta cần nhìn Lan trong thời của nàng để thấy nỗi đau của nàng lớn thế nào. Ta không cần bênh Điệp, nhưng cũng nên hiểu sức ép xã hội đã làm một người yếu đuối trở nên đáng trách ra sao.

Và dù thời đại thay đổi, bài học của Lan và Điệp vẫn còn nguyên: Đừng xem nhẹ lời hứa. Đừng nhân danh hoàn cảnh để làm đau người chân thành với mình. Đừng để đến lúc mất rồi mới biết quý. Đừng nghĩ một lời xin lỗi có thể bù đắp cả tuổi xuân người khác. Đừng để tình yêu chỉ đẹp trong lời nói mà yếu hèn trong hành động. Đó là những điều rất cũ mà cũng rất mới.

Lan và Điệp còn dạy ta biết thương những người lặng lẽ. Trong đời có những người đau mà không nói, bị phụ mà không oán, mất mát mà chỉ âm thầm rút lui. Sự im lặng ấy không có nghĩa là họ không đau. Có khi họ đau đến mức không còn sức trách. Lan là kiểu người như vậy. Vì thế, người nghe càng thương. Một cô gái không làm ầm lên, không đòi trả thù, không nguyền rủa, chỉ lặng lẽ đem trái tim tan vỡ gửi vào cửa Phật. Sự lặng lẽ ấy làm câu chuyện buồn hơn mọi tiếng khóc.

Nếu phải nói ngắn gọn: cái hay lớn nhất của Lan và Điệp, có lẽ đó là cái hay của một nỗi đau có thật trong lòng người. Nó không quá xa lạ, không quá cao siêu. Nó là chuyện yêu nhau mà lỡ nhau, là chuyện một người giữ lời, một người lỗi hẹn, là chuyện một người đi tu, một người ăn năn, là chuyện khi quay đầu lại thì bến cũ còn đó nhưng người xưa không còn thuộc về mình. Cái hay ấy không cần giải thích nhiều vì ai từng yêu, từng mất, từng tiếc, từng hối hận đều có thể hiểu.

Lan và Điệp vì vậy không chỉ là một chuyện tình, nó là một tiếng chuông. Tiếng chuông nhắc về sự mong manh của hạnh phúc. Tiếng chuông nhắc về cái giá của sự yếu lòng. Tiếng chuông nhắc rằng tình yêu đẹp không chỉ cần cảm xúc mà cần lòng can đảm và trách nhiệm. Và tiếng chuông ấy suốt từ Tắt lửa lòng năm 1933, đến các sân khấu cải lương, tân cổ giao duyên, rồi đến hôm nay vẫn còn ngân trong lòng người Việt. Có thể sau này người ta sẽ kể Lan và Điệp bằng cách khác, dựng sân khấu khác, phối nhạc khác, nhìn nhân vật bằng con mắt hiện đại hơn. Nhưng cốt lõi của câu chuyện chắc vẫn không đổi.

Một đóa lan đã từng nở trong lòng một cánh bướm. Một cánh bướm đã từng tìm về khi mùa hoa không còn như cũ và một ngọn lửa lòng đã tắt nhưng tro than của nó vẫn đủ ấm để làm người đời sau cay mắt.

Đó là lý do Lan và Điệp còn sống. Không phải vì câu chuyện ấy mới, mà vì nỗi đau ấy chưa bao giờ cũ.

M.



Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

14 Cải lương 'Lan và Điệp' - phiên bản Thanh Ngân & Vũ Linh - 2014


Chuyên mục: Lan&Điệp

Cải lương 'Lan và Điệp'
- phiên bản Thanh Ngân & Vũ Linh

Sưu tầm


Vũ Linh tái hợp cùng Thanh Ngân và Kiều Oanh trong Chuyện tình Lan và Điệp

Sau thành công của vở cải lương tuồng cổ Đường về San Hậu, NSUT Vũ Linh tiếp tục cho tái dựng vở cải lương tâm lý xã hội kinh điển Chuyện tình Lan và Điệp và sẽ ra mắt khán giả vào lúc 20g thứ sáu 24-10-2014,.tại nhà hát Bến Thành (TP.HCM).
Vở diễn qui tụ nhiều nghệ sĩ tên tuổi trong và ngoài nước


NSUT Vũ Linh ngoài vai trò đạo diễn anh còn giư vai kép chính (Điệp) và tái hợp với NSUT Thanh Ngân (Lan) cùng một dàn nghệ sĩ tên tuổi như: NSND Ngọc Giàu, Hồng Nga, Thanh Nguyệt, Hùng Minh, Hưu Quốc, Hoàng Nhất, Thanh Ngọc, Mai Thế Hiệp, Dũng Nhí, Lê Quốc Tùng, bé Cát Cát và đặc biệt có sự tái ngộ của danh hài hai ngoại Kiều Oanh.
NSUT Vũ Linh và Thanh Ngân từng diễn Lan và Điệp rất thành công


HỒNG SƠN






Thanh Ngân & Vũ Linh Vũ Linh, Thanh Ngân, Kiều Oanh, Thanh Nguyệt, Hữu Quốc, Hùng Minh, Thanh Ngọc, Huỳnh Tấn Phong, Lê Quốc Tùng, Cát Cát.

Mời xem tại YouTube (toàn bộ 4 video)




Điểm đặc biệt của phiên bản này
  • Sự kết hợp ăn ý: Dù NSƯT Vũ Linh nổi tiếng nhất với cặp song ca "Song Linh" (Vũ Linh - Tài Linh), nhưng khi kết hợp cùng đàn em Thanh Ngân, nét diễn xuất dày dặn kinh nghiệm của anh kết hợp với giọng ca ngọt ngào, mượt mà của Thanh Ngân đã tạo nên một phiên bản "Lan và Điệp" rất giàu cảm xúc, lấy đi nhiều nước mắt của khán giả tại rạp.
  • Giá trị kỷ niệm: Đây là một trong những liveshow, vở diễn trọn tuồng hiếm hoi được ghi hình sân khấu trực tiếp của "Ông hoàng cải lương tuồng cổ" Vũ Linh trong giai đoạn những năm 2010 trước khi anh hạn chế biểu diễn vì sức khỏe.







Tham khảo:
NSƯT Vũ Linh - Nghệ sĩ có nhiều “người tình sân khấu” nhất! - Nguyệt Cầm.VN, Tháng 11 21, 2022

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2026

13 Cải lương 'Lan và Điệp' - phiên bản Hà My & Tấn Giao - 2012


Chuyên mục: Lan&Điệp

Cải lương 'Lan và Điệp'
- phiên bản Hà My & Tấn Giao

Sưu tầm




ChatGPT giới thiệu
Vở cải lương kinh điển Lan và Điệp dựa trên kịch bản gốc của soạn giả Loan Thảo đã được ghi hình, tái bản và phát hành đĩa DVD vào năm 2012 với sự kết hợp đặc biệt giữa nữ ca sĩ/nghệ sĩ Hà My (vai Lan) và NSƯT Tấn Giao (vai Điệp). (Năm 2008, sân khấu Trần Hữu Trang dàn dựng lại vở diễn này với Tấn Giao, Hà My…)

Đây là một trong những bản dựng xã hội hóa, ghi dấu ấn nhờ sự giao thoa giữa nghệ sĩ cải lương chuyên nghiệp và ca sĩ tân nhạc rẽ lối sang cổ nhạc.

Điểm nổi bật của phiên bản 2012
  • Sự kết hợp mới mẻ: NSƯT Tấn Giao sở hữu chất giọng trầm ấm, ngọt ngào chuẩn mực của sân khấu cải lương Nam Bộ. Trong khi đó, ca sĩ Hà My mang làn hơi trữ tình, nghẹn ngào từ dòng nhạc quê hương giúp vai Lan có nét diễn nhẹ nhàng, đượm buồn đầy cảm xúc.
  • Kịch bản giữ nguyên bản sắc: Vở diễn trung thành với bản phối âm nhạc và lời thoại đậm tính nhân văn của soạn giả Loan Thảo. Nội dung bám sát bi kịch phụ tình đầy oan trái do gia thế và sự lừa lọc của nhà quan Phủ.
  • Định dạng phát hành: Phiên bản này được ghi hình chỉn chu trong phim trường studio, phát hành rộng rãi dưới định dạng đĩa số (DVD/VCD) vào năm 2012 để phục vụ khán giả gia đình và kiều bào hải ngoại.
Tóm tắt nội dung vở tuồng
  • Mối tình học đường: Chàng học sinh nghèo Điệp đem lòng yêu Lan, hai bên gia đình đính ước làm lễ cưới.
  • Bi kịch sập bẫy: Điệp lên tỉnh thi cử, bị ép vào tròng và mắc mưu ông quan Phủ, buộc phải cưới Thúy Liễu (con gái quan Phủ) để chịu trách nhiệm.
  • Cắt tóc quy y: Lan ôm hận tình, đau đớn tuyệt vọng nên quyết định rời bỏ gia đình lên chùa gửi thân nơi cửa Phật.
  • Đoạn kết đẫm lệ: Điệp tìm được đến chùa nhưng Lan trốn tránh không gặp. Tiếng chuông chùa khép lại mối tình sầu muộn lưu danh qua nhiều thế hệ.

Hà My & Tấn Giao

Mời xem tại YouTube (toàn bộ 5 video)


Tác giả: Loan Thảo
Chỉnh lý: Thế Châu
Đạo diễn sân khấu: NSND Diệp Lang
Diễn Viên:
NS Hà My: Lan
NSƯT Tấn Giao: Điệp
NSND Diệp Lang: Ông Tú
NS Hồng Nga: Bà Cử
NSƯT Hùng Minh: Ông Phủ Trần
NS Kim Phượng: Bà Phủ
NS Trinh Trinh: Thúy Liễu
NS Linh Trung: Bếp Sạc
NS Minh Hoàng: Chú Tiểu
Quỳnh Khôi: Bé Xuân

Cùng tập thể nghệ sĩ Nhà hát Trần Hữu Trang






Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2026

12 Cải lương 'Lan và Điệp' - phiên bản Tú Sương & Vũ Luân - 2010


Chuyên mục: Lan&Điệp

Cải lương 'Lan và Điệp'
- phiên bản Tú Sương & Vũ Luân

Sưu tầm




ChatGPT giới thiệu
Cặp đôi nghệ sĩ ưu tú Vũ Luân và Tú Sương là những tên tuổi hàng đầu của sân khấu cải lương tuồng cổ, và sự kết hợp của họ trong tác phẩm kinh điển "Lan và Điệp" luôn mang lại cảm xúc sâu sắc cho khán giả.
Trong khi phiên bản Cẩm Ly - Minh Thuận (2008) mang màu sắc "ca vũ nhạc kịch" hiện đại, thì phiên bản của Vũ Luân và Tú Sương (được biết đến nhiều qua các băng đĩa và sân khấu khoảng năm 2008 - 2010) lại đưa khán giả trở về với phong cách cải lương xã hội chuẩn mực.

1. Sự kết hợp của cặp đôi "vàng"
  • NSƯT Vũ Luân (vai Điệp): Với chất giọng trầm ấm, giọng ca có âm sắc giống NSƯT Vũ Linh nhưng vẫn có nét riêng, phong cách diễn xuất thư sinh, Vũ Luân thể hiện một anh Điệp thư sinh, hiền lành nhưng nhu nhược, gây nhiều thương cảm.
    Anh được đánh giá là một trong những nghệ sĩ thể hiện vai Điệp thành công nhất sau thế hệ vàng của Vũ Linh.
  • NSƯT Tú Sương (vai Lan): Thuộc thế hệ truyền nhân của gia tộc Minh Tơ, Tú Sương không chỉ hát hay mà còn diễn xuất cực kỳ tinh tế. Vốn nổi danh với các vai võ tướng trong cải lương tuồng cổ, nhưng khi vào vai Lan, chị lại thể hiện được sự dịu dàng, nội tâm đau khổ của người con gái chọn cửa Phật để quên đi mối tình trái ngang.
    Vai Lan của chị được đánh giá là đầy sức chịu đựng và lấy nhiều nước mắt khán giả trong những phân cảnh u sầu.
2. Đặc điểm nghệ thuật
  • Kịch bản: Thường dựa trên bản phối chuẩn của soạn giả Loan Thảo (vốn gắn liền với tên tuổi Thanh Kim Huệ - Chí Tâm).
  • Phong cách diễn: Trái ngược với bản 2008 sử dụng dàn sao nhạc trẻ, phiên bản này tập trung vào kỹ thuật ca vọng cổ và diễn xuất cải lương truyền thống, phù hợp với đối tượng khán giả mộ điệu lâu năm.
  • Các bản thu: Cặp đôi này đã thực hiện nhiều video cải lương và trích đoạn cho vở diễn này, hiện vẫn rất phổ biến trên các nền tảng như YouTube - VŨ LUÂN ENTERTAINMENT.
3. Sự góp mặt trong các phiên bản
  • Vở diễn trọn bộ (2019): Trong dự án tái hiện các vở tuồng kinh điển "Tài danh Đất Việt" của đạo diễn Gia Bảo vào năm 2019, Vũ Luân và Tú Sương đã cùng tham gia biểu diễn bên cạnh các bậc tiền bối như NSND Thanh Kim Huệ và nghệ sĩ Chí Tâm.
  • Trích đoạn kinh điển: Hai nghệ sĩ thường xuyên biểu diễn các trích đoạn nổi tiếng như “Lan và Điệp - Nam Ai 8 câu” hay “Điệp thăm Lan lần cuối” trên các sân khấu đại nhạc hội cải lương và kênh truyền hình, nơi họ phô diễn khả năng ca hơi dài và diễn tâm lý xuất sắc.


Tú Sương & Vũ Luân

Mời xem tại YouTube (toàn bộ 5 video)


Đạo diễn: NSƯT Hùng Minh
Tác giả: Loan Thảo
Vũ Luân: Điệp
Tú Sương: Lan
NSƯT Bảo Quốc: Ông Tú
NS Hồng Nga: Bà Cử
NS Chấn Cường: Bé Xuân
NS Hiếu Hiền: Bếp Sạc
NS Lê Giang: Thúy Liễu
NSƯT Hùng Minh: Ông Phủ
NS Kim Ngọc: Bà Phủ
NS Trung Thảo: Chú Tiểu









NSƯT Tú Sương: Sinh nhật cuối năm 2025 ấm áp gia đình, ghi khắc ân tình khán giả


Thanh Hiệp


(NLĐO) - Sinh nhật Tú Sương đúng vào ngày cuối năm, cô nhận được nhiều hoa, quà và lời chúc. Nhưng hạnh phúc nhất là được ở bên cha mẹ.
NSƯT Tú Sương trong ngày sinh nhật


Những ngày cuối cùng của năm 2025, trong không khí lắng đọng và sum vầy, NSƯT Tú Sương đón sinh nhật bên gia đình – nơi khởi nguồn và cũng là bệ đỡ vững chắc cho hành trình nghệ thuật của chị.

Bữa tiệc sinh nhật không ồn ào, nhưng chan chứa yêu thương khi có sự hiện diện và lời chúc mừng đầy xúc động của cha – NSƯT Trường Sơn và mẹ – NS Thanh Loan, hai nghệ sĩ đã dành trọn đời mình cho sân khấu truyền thống.

Lời chúc "thăng hoa sáng tạo" từ song thân không chỉ là mong ước cho một năm mới, mà còn là sự tiếp nối tinh thần lao động nghệ thuật bền bỉ của một gia tộc sáu thế hệ nối nghiệp.

NSƯT Tú Sương bên mẹ - NS Thanh Loan trong ngày sinh nhật


Tú Sương - niềm kỳ vọng của bạn đọc bầu chọn giải Mai Vàng

Khoảnh khắc riêng tư ấy càng trở nên ý nghĩa khi NSƯT Tú Sương nhận được rất nhiều tình cảm từ khán giả mộ điệu. Những món quà gửi về không phô trương, nhưng đầy trân quý: những album hình ảnh kỷ niệm lưu giữ dấu ấn nghề hát, ghi lại các vai diễn đã đi cùng tên tuổi của chị suốt nhiều năm.

Đó là cách khán giả nói lời tri ân với người nghệ sĩ bằng ký ức, bằng sự nâng niu những khoảnh khắc đã từng làm họ xúc động nơi hàng ghế khán phòng.

NSƯT Tú Sương bên cha - NSƯT Trường Sơn trong ngày sinh nhật


Năm 2025 cũng đánh dấu một cột mốc đáng nhớ trong sự nghiệp của NSƯT Tú Sương khi chị lọt vào vòng bầu chọn Giải Mai Vàng lần thứ 31 - năm 2025 của Báo Người Lao Động với vai kép – nữ đóng kép, nhân vật Nguyễn Phục trong vở Bức ngôn đồ Đại Việt.

Đây là vai diễn đòi hỏi chiều sâu tâm lý, bản lĩnh biểu đạt và kỹ thuật biểu diễn vững vàng – những yếu tố làm nên "chất" Tú Sương: điềm tĩnh, tiết chế nhưng giàu nội lực.

Việc được bạn đọc và khán giả tín nhiệm bầu chọn không chỉ là sự ghi nhận cho một vai diễn, mà còn cho quá trình lao động nghề nghiêm cẩn của chị suốt nhiều năm.

Món quà ý nghĩa của khán giả yêu mến NSƯT Tú Sương


Tú Sương bày tỏ lòng biết ơn khán giả

Chia sẻ trong ngày sinh nhật, NSƯT Tú Sương gửi lời cảm ơn chân thành đến bạn đọc, khán giả đã bầu chọn, đến giới chuyên môn đã nhận xét và đánh giá công tâm về con đường nghệ thuật của mình.

Trên hết, chị bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc với cha mẹ – những người đã dìu dắt, nâng đỡ, truyền cho chị tình yêu nghề và kỷ luật nghề. Để hôm nay, chị có thể tự tin đứng trên sân khấu với tư cách một nghệ sĩ tiếp nối truyền thống gia tộc, luôn ý thức phải phấn đấu không ngừng để xứng đáng.

Sinh nhật của NSƯT Tú Sương khép lại năm 2025 bằng một cảm xúc rất đẹp: tình thương của khán giả – món quà lớn nhất và bền lâu nhất đối với người làm nghề.

Đó là nguồn động viên để chị bước sang năm mới với niềm tin, với khát vọng sáng tạo, và với trách nhiệm gìn giữ, làm mới những giá trị sân khấu truyền thống trong nhịp sống đương đại.

"Tôi cảm ơn những lời chúc và những phiếu bầu chọn của bạn đọc, khán giả dành cho tôi với giải Mai Vàng nhiều năm qua. Đó là động lực lớn để tôi tiếp tục phấn đấu không ngừng trên con đường nối nghiệp gia tộc Bầu Thắng, Minh Tơ" -
NSƯT Tú Sương nói.
Một số hình ảnh của NSƯT Tú Sương nhân dịp sinh nhật năm 2025:
Hình ảnh quý khán giả tặng NSƯT Tú Sương
NSƯT Tú Sương trong ngày sinh nhật
NSƯT Tú Sương
NSƯT Tú Sương










'Hoàng tử sân khấu' Vũ Luân:
Con trai nuôi duy nhất giống 'ông hoàng cải lương Hồ Quảng' Vũ Linh như tạc và hai chuyện tình buồn khiến cô độc tuổi U50


2sao
ngôisao.vn

Trong giới cải lương, cái tên NSƯT Vũ Luân đã nổi như cồn từ dung mạo đến cách ca diễn. Đặc biệt, anh là con trai nuôi duy nhất của "ông hoàng cải lương Hồ quảng" Vũ Linh.
Không máu mủ nhưng giống "ông hoàng cải lương Hồ quảng" Vũ Linh như cha con ruột
NSƯT Vũ Luân là một ngôi sao cải lương thế hệ sau thời của NSƯT Vũ Linh, NSƯT Kim Tử Long. Anh kết đôi với bạn diễn là NSƯT Tú Sương đã tạo nên đôi đào kép xứng lứa vừa đôi và ca diễn cực mùi mẫn, tiếp nối nhiều thế hệ đào kép tài danh trước đó.

"Hoàng tử cải lương" Vũ Luân tên thật là Lương Văn Bình, anh xuất thân trong một gia đình nghèo, cha mẹ đều là những người công nhân. Thuở bé, Vũ Luân thích được theo ba ra các công trình để sửa chữa máy móc. Sau này về già, ba anh chuyển sang nhận quần áo về may gia công, Vũ Luân vẫn hay giúp ba làm hàng. Những lúc không có việc, Vũ Luân lại đi theo người cậu làm thợ phụ sơn. Từ bé, ba đã hay mở những đĩa cải lương cho gia đình nghe, chính giọng hát truyền cảm của Minh Cảnh, Mỹ Châu đã thấm vào con người Vũ Luân lúc nào cũng chẳng hay.







Cái duyên đến với nghệ thuật cải lương của Vũ Luân cũng thật tình cờ. Vào đám cưới của một người bạn, anh đã bước lên sân khấu mang giọng hát góp vui cho quan khách hai họ. Nào ngờ, nghệ sĩ Bạch Long cũng dự buổi tiệc và đã mời anh về nhóm Đồng Ấu Bạch Long ngay sau đó. Bạch Long đặt cho anh nghệ danh là Vũ Luân và tận tình hướng dẫn từng cách hát, cách biểu diễn.

Thời đó, nhóm Đồng Ấu Bạch Long chỉ toàn là nữ và đều là con cái của những ngôi sao cải lương hay các dòng họ nức tiếng ở lĩnh vực này như: Quế Trân, Trinh Trinh, Tú Sương... Nhóm không có kép nên khi Vũ Luân về đây đã nhanh chóng trở thành anh kép duy nhất của đoàn. Anh được thầy Bạch Long lăng xê qua các vở diễn như: Thái Bình công chúa (tức Võ Tắc Thiên), Thanh Xà – Bạch Xà, Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài, Xử án Phi Giao và Giang Sơn Mỹ Nhân (tức Tây Thi), Tình sử Dương Quí Phi…


Sau khi sân khấu cải lương bị các loại hình nghệ thuật khác xâm lấn, Vũ Luân cùng các bạn đồng môn vẫn tiếp tục kiến trì bảo vệ thánh đường nghệ thuật này đến cùng, Vào năm 2001, Vũ Luân đã tạm dừng mọi hoạt động ca hát và diễn xuất để về quản lý một đơn vị của nhà hát Trần Hữu Trang và thử sức với vai trò ông bầu. Không chỉ làm kép, bầu cải lương, Vũ Luân còn lấn sân mở một công ty chuyên về băng đĩa nhạc.

Ngoài tài ca diễn, khán giả nhớ đến Vũ Luân vì ngoại hình quá giống với "ông hoàng cải lương Hồ quảng" Vũ Linh. Dù cả hai không máu mủ ruột rà nhưng khi đứng chung một khung hình, họ cứ như cha và con trai thực thụ. Nói về sự giống nhau này, NSƯT Vũ Linh từng cho biết:
"Với Vũ Luân, tôi nhận thấy em có những bước tiến trong nghề, mà quý nhất là nỗ lực gầy dựng một sân khấu cho bản thân. Tôi đã nhận Vũ Luân làm con nuôi, đỡ đầu em trong quá trình phát triển nghệ thuật và từng bước điều chỉnh để em thoát khỏi cách ca diễn, để chỉ là mang âm hưởng, chứ đừng quá rập khuôn sẽ mất đi cái nét riêng của mình. Và Vũ Luân đã làm được".


Hoàng tử sân khấu' Vũ Luân: Con trai nuôi giống 'ông hoàng cải lương Hồ Quảng' Vũ Linh như tạc
Vì sự giống nhau này mà NSƯT Vũ Linh đã nhận duy nhất Vũ Luân làm con trai nuôi. Tâm sự về cha nuôi của mình, anh chia sẻ đã học hỏi rất nhiều từ nghề đến cách sống. Thậm chí, có những lần anh bị cha nuôi phạt nhớ đời:
"Một lần tôi làm sai một điều tối kỵ trong nghề, cha nuôi đã bắt tôi quỳ gối 2 giờ, cho bỏ cái tật ham chơi, bỏ bê giờ tập dợt. Ban đầu tôi khóc vì cho rằng mình oan ức, vì cha nuôi quá nghiêm khắc nhưng sau này tôi hiểu, nếu không có sự nghiêm khắc đó thì tôi không được đứng trên sân khấu chuyên nghiệp mà suốt đời chỉ đi hát đám cưới, đám ma".
Không chỉ giống ngoại hình tướng đi và chất giọng, Vũ Luân còn có cái duyên lăng xê các bạn diễn y hệt cha nuôi của mình. Những bạn diễn của Vũ Luân như: Tú Sương, Trinh Trinh, Quế Trân... đều nổi như cồn sau những vai diễn cặp cùng anh trên sân khấu.

Hai chuyện tình buồn khắc cốt ghi tâm và độc hơn ở tuổi 47
Dù đã ở tuổi 47 nhưng đến nay Vũ Luân vẫn sống cuộc đời độc thân vui tính. Cả đời anh trải qua hai mối tình nhưng đều không trọn vẹn và để lại vết thương lòng đến giờ. Vũ Luân kể, ngày xưa đi hát, anh có quen một cô gái nhưng khi vào nghề, anh thấy mình yêu nghề hơn nên tạm biệt tình yêu trai gái để dành trọn cho đam mê nghệ thuật.

Đến khi ở đỉnh vinh quang của nghề, trái tim anh bị lỗi nhịp bởi một người, cũng là bạn diễn ăn ý với anh trên sân khấu cải lương. Nhiều khán giả sau này vẫn nhầm tưởng đó là nghệ sĩ Tâm Tâm vì cô đào này từng lên mặt báo kể chuyện tình với Vũ Luân. Riêng anh kép tài danh lại tâm sự rằng:
"Người tôi thương là một người khác còn Tâm Tâm ngộ nhận là tôi thương cô ấy. Hồi đó, chúng tôi đều còn nhỏ và học chung trường Trần Hữu Trang. Sinh nhật Tâm Tâm, trong lớp ai cũng tặng quà này quà kia, tôi không biết nên tặng gì cho quý... vậy là tôi dắt Tâm đi mua một chiếc nhẫn. Tôi khờ, cứ nghĩ nhẫn là quý. Còn Tâm thì nghĩ tôi tặng nhẫn chắc là "anh ấy thương mình". Thực tình, tôi chưa bao giờ nhắn tin, ngỏ lời hay đặt vấn đề tình cảm, đi chơi, đi ăn uống riêng với Tâm Tâm. Tôi luôn xem Tâm như một người bạn học chung lớp. Khi biết Tâm hiểu lầm, tôi thấy mắc cười nhưng cũng không giải thích".

Chuyện tình của đôi đào kép này khá cực khổ vì áp lực của công chúng đè nặng lên họ:
"Xung quanh cô ấy và xung quanh tôi đều có những người nói ra nói vô cuộc tình đó. Thậm chí, fan bịa đặt ra những câu chuyện tưởng như là thật để đôi bên hiểu lầm nhau. Cũng bởi vậy mà cuộc tình tan vỡ. Sau này, khi đã đường ai nấy đi, chúng tôi mới biết chuyện nhưng mọi thứ đã xong hết rồi. Giờ hai người giữ tình bạn tốt dành cho nhau. Như thế có khi cũng là một nhân duyên tốt vì khi diễn cảnh yêu đương mùi mẫn trên sân khấu, khán giả mới thương. Lấy nhau rồi, có khi lại không còn đẹp nữa".
Từ sau cuộc tình với bạn diễn nhưng không thành, Vũ Luân phải mất rất lâu sau mới mở lòng đón nhận một người con gái khác, kém anh 20 tuổi, là tiểu thư con nhà giàu có, thế lực ở Sài Gòn. Cô ấy cũng là một khán giả ái mộ anh. Dù là con nhà giàu nhưng bạn gái anh không chảnh, rất hiền và ngoan. Mỗi lần anh đi tỉnh hát, người yêu muốn đi cùng nhưng chỉ cần anh bảo "ở nhà" là cô không dám trái lời. Tình cảm sâu sắc mặn nồng là vậy nhưng anh kép vẫn quyết định chia tay:
"Cô ấy là con một, gia đình giàu có thế lực ở Sài Gòn này. Ba mẹ cô ấy cũng rất thương tôi nhưng lại không muốn cho tôi đi hát. Họ muốn tôi làm kinh doanh theo con đường mà họ đã sắp đặt sẵn. Không phải tôi không kinh doanh được. Tôi từng làm bầu show và ăn nên làm ra. Vấn đề là gia đình cô ấy áp đặt tôi vào công việc kinh doanh của họ. Họ in sẵn card với chức danh giám đốc bằng tên thật của tôi. Họ đặt công ty ở Hà Nội và muốn tôi ra đó làm việc. Dù không nói thẳng nhưng động tác đó chính là muốn cắt đứt con đường đi hát của tôi. Khi tôi từ chối không nhận, gia đình giận và cấm không cho hai đứa quen nhau".

Bị gia đình ngăn cấm nhưng Vũ Luân và người yêu vẫn lén lút gặp nhau. Thế nhưng vì nghĩ cho tương lai của người yêu, anh đã quyết định phải kết thúc cuộc tình này:
"Tôi không đủ bản lĩnh để đồng ý cho cô ấy bỏ nhà theo mình. Tôi là một nghệ sĩ có tên tuổi, không thể để báo chí, truyền thông hay mọi người nhìn vào nói tôi dụ cô ấy bỏ nhà đi được. Tôi quyết tâm chia tay. Cô ấy tới nhà tôi đóng cửa không tiếp. Cô ấy buồn khóc rất nhiều nhưng tôi buộc phải làm".
Dập tắt lửa lòng, người yêu của Vũ Luân theo gia đình sang nước ngoài định cư. Từ đó đến nay, cả hai không còn gặp nhau nữa. Nam nghệ sĩ tài danh cũng quyết định khép chặt lòng mình.

Hiện tại, Vũ Luân sống một mình. Sau thời gian định cư ở nước ngoài, Vũ Luân về nước tiếp tục thắp lên ngọn lửa nghề và vun vén cho thánh đường sân khấu.








Tham khảo:
  1. Tú Sương Fan Site
  2. NSƯT TÚ SƯƠNG | Tin tuc CẬP NHẬT - Báo Người Lao Động Điện Tử
  3. Nghệ sĩ cải lương Tú Sương nói về việc bị so sánh với Quế Trân, Trinh Trinh - Báo Thanh Niên, 18/02/2026
  4. NSƯT Tú Sương: 20 năm sống với nỗi đau thể xác, cách xa chồng nửa vòng trái đất - EVA, 24/01/2021
  5. Cuộc đời của tuyệt sắc giai nhân làng cải lương: 40 tuổi mới tìm được hạnh phúc - EVA, 03/09/2020
  6. 5 chị em đào hát gia tộc nổi tiếng: Người là NSND, người lấy chồng hơn 11 tuổi - VietNamNet, 30/04/2026
  7. Vũ Luân
  8. NS Vũ Luân: Gương mặt nổi trội của thế hệ thứ ba - Cải Lương Việt Nam, 18/12/2014
  9. Vũ Luân-Tú Sương=>Gương mặt xứng đáng phong tặng Danh hiệu NSUT - Cải lương Số, 24-11-2014
  10. Hôn nhân, cuộc sống của NSƯT Vũ Luân sau khi có con với Hoa hậu Phương Lê - Báo Lao Động, 05/04/2026



Nghệ sĩ Tú Sương thời trẻ (ảnh: cố nhiếp ảnh gia Minh Hoàng)






Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

11 Cải lương 'Lan và Điệp' - phiên bản Cẩm Ly & Minh Thuận - 2008


Chuyên mục: Lan&Điệp

Cải lương 'Lan và Điệp'
- phiên bản Cẩm Ly & Minh Thuận 2008

Sưu tầm


ChatGPT giới thiệu
Vở cải lương "Chuyện tình Lan và Điệp" phiên bản năm 2008 là một dự án nghệ thuật đặc biệt do cố nghệ sĩ Minh Thuận đầu tư và sản xuất. Đây là một trong những lần hiếm hoi dàn sao tân nhạc hàng đầu Việt Nam cùng hội ngộ để thử sức với bộ môn nghệ thuật truyền thống cải lương.

Thông tin chung về vở diễn
  • Thời gian công diễn: Đêm 17 và 18 tháng 10 năm 2008.
  • Địa điểm: Nhà hát Bến Thành, TP.HCM.
  • Đạo diễn: NSƯT Hoa Hạ.
  • Kịch bản: Dựa trên bản ghi âm kinh điển năm 1974 của soạn giả Loan Thảo.
  • Kinh phí đầu tư: Hơn 1 tỷ đồng (con số rất lớn cho một vở cải lương vào thời điểm đó).
Dàn diễn viên "toàn sao" (All-star cast)
Điểm nhấn lớn nhất của phiên bản này là dàn diễn viên chính đều là các ca sĩ nhạc trẻ nổi tiếng:
  • Vai Lan: Được chia cho 4 ca sĩ đảm nhận ở các giai đoạn tâm lý khác nhau: Cẩm Ly (hát cải lương chính), Phương Thanh, Thanh Thảo, và Hồng Ngọc (thể hiện phần nhạc nhẹ).
  • Vai Điệp: Minh ThuậnĐàm Vĩnh Hưng thay nhau thủ vai.
  • Vai Thúy Liễu: Ca sĩ Thu Minh (nhận được nhiều lời khen ngợi vì lối diễn đanh đá, sắc sảo dù là "tay ngang").
  • Các vai khác:
    • Ông Tú (cha Lan): Hữu Bình.
    • Ông bà Phủ: Trung Dân & Cát Phượng.
    • Bếp Sạc: Vũ Hà.
    • Chú tiểu: Quốc Đại.
Sức hấp dẫn của phiên bản 2008
  • Sự kết hợp đa loại hình: Vở diễn khéo léo đan xen giữa cải lương, kịch nói và nhạc nhẹ, tạo nên một phong cách tiếp cận mới mẻ cho khán giả trẻ.
  • Dấu ấn của Cẩm Ly & Minh Thuận: Cẩm Ly được đánh giá cao nhờ giọng ca ngọt ngào, đậm chất dân ca, rất phù hợp với những đoạn xuống vọng cổ đầy cảm xúc. Minh Thuận không chỉ đầu tư tâm huyết mà còn thể hiện vai Điệp đầy chiều sâu, lấy đi nước mắt của nhiều khán giả trong các phân cảnh chia ly hay gặp lại ở chùa.
  • Cảnh trí: Sân khấu được đầu tư trau chuốt, tái hiện không gian làng quê mộc mạc và ngôi nhà giàu sang của quan phủ một cách chân thực.


Cẩm Ly & Minh Thuận

CẨM LY MEDIA FAN GROUP (NEW CHANNEL 2021) - 26 thg 7, 2021

Cải Lương "Chuyện Tình Lan & Điệp" - 2008
Với sự tham gia của các nghệ sĩ:
  • Lan: Cẩm Ly, Phương Thanh, Thanh Thảo, Hồng Ngọc
  • Điệp: Minh Thuận, Đàm Vĩnh Hưng
  • Thúy Liễu: Thu Minh
  • Ông Tú: Hữu Bình
  • Bà Cử: Ngân Quỳnh
  • Bếp Sạc: Vũ Hà
  • Chú tiểu: Quốc Đại
  • Bé Xuân: Bích Thảo
  • Ông phủ: Trung Dân
  • Bà phủ: Cát Phượng

Mời xem tại YouTube (toàn bộ 11 video)






Chuyện tình Lan và Điệp - Vở ca kịch cải lương đầu tiên có ca sĩ nhạc nhẹ tham gia diễn xuất, hát cải lương nhiều nhất



Mạo hiểm và liều lĩnh là nhận xét của nhiều người khi nghe ca sĩ Minh Thuận - Giám đốc Công ty Cây và Đất quyết định đầu tư thực hiện vở ca kịch cải lương Lan và Điệp, vở cải lương đầu tiên không phải do các nghệ sĩ cải lương chuyện nghiệp trình diễn, mà các vai diễn do các ca sĩ nhạc nhẹ diễn xuất.

Vốn yêu thích nghệ thuật cải lương, cộng với ý tưởng muốn khám phá mình, thể hiện khả năng ca diễn ở một lĩnh vực hoàn toàn khác với sở trường, Minh Thuận đã mời và thuyết phục được 12 ca sĩ tham gia vở diễn, đó là: Cẩm Ly, Phương Thanh, Hồng Ngọc, Thanh Thảo cùng đảm nhận vai Lan; Minh Thuận, Đàm Vĩnh Hưng đóng vai Điệp; Thu Minh vai Thúy Liễu (vợ Điệp); Vũ Hà vai bếp Sạc – người hầu ông bà phủ (cha mẹ Thúy Liễu); Ngân Quỳnh vai bà Cử (mẹ Điệp); Hữu Bình vai ông Tú (cha Lan); Quốc Đại vai chú tiểu; Bích Thảo vai bé Xuân (em Lan); cùng hai khách mời là nghệ sĩ kịch nói Trung Dân và Cát Phượng vai ông bà Phủ. Đây là vở cải lương được đạo diễn Hoa Hạ kết hợp giữa ca, vũ, nhạc, kịch và cải lương, nghĩa là ngoài kịch bản cải lương, còn có thêm phần ca khúc, bài bản dân ca để các ca sĩ thể hiện như người dẫn chuyện, thể hiện ca khúc chủ đề của vở, nhưng vẫn giữ nguyên kịch bản của cố soạn giả Loan Thảo. Nhạc sĩ Đức Trí đảm nhận phần hòa âm lại những bản nhạc quen thuộc của Lan và Điệp, bên cạnh đó là một số ca khúc mới sáng tác cho các nhân vật chính của vở.
Để có được những vai diễn nhuần nhuyễn, phối hợp ăn ý, các ca sĩ tham gia đã có những buổi học ca, diễn cải lương và tập theo nhóm từ 6 tháng trước, dù nhiều ca sĩ chạy sô đến khuya nhưng vẫn đến sàn tập từ 11 giờ tối đến 3 giờ sáng hôm sau không bỏ buổi nào. Có thể nói vở diễn đã được đầu tư khá nghiêm túc ở cách dàn dựng và tôn trọng nguyên tác, cũng như cách diễn xuất của các ca sĩ không kém phần chuyên nghiệp và lấy được nước mắt khán giả, cho thấy sự nỗ lực rất đáng trân trọng của họ. Đặc biệt vai diễn của Cẩm Ly (Lan), Minh Thuận (Điệp), Thu Minh (Thúy Liễu), xuyên suốt từ đầu đến cuối vở gây nhiều ngạc nhiên, bất ngờ cho khán giả bởi họ vào vai rất ngọt.

Vở cải lương Lan và Điệp được soạn giả Trần Hữu Trang viết, chuyển thể thành kịch bản cải lương lần đầu vào năm 1936, từ nguyên tác tác phẩm Tắt lửa lòng của nhà văn Nguyễn Công Hoan, một số nghệ sĩ thành danh từ kịch bản này như nghệ sĩ Năm Phỉ, sau đó là Thanh Nga, Thanh Kim Huệ, và Kim Cương (vai Lan) trên sân khấu kịch nói năm 1970.




Chiều 29-9-2008, vở ca kịch cải lương đã biểu diễn phúc khảo tại rạp Hưng Đạo. Trong hai ngày 17 và 18-10-2008, vở được công diễn tại Nhà hát Bến Thành.

Trung tâm sách Kỷ lục Việt Nam chính thức công nhận đây là kỷ lục Việt Nam.






Vở 'Lan và Điệp' đong đầy tiếng cười và nước mắt

Thoại Hà


Thu Minh đanh đá trong vai Thúy Liễu, Cẩm Ly dịu hiền với vai Lan, Điệp chân tình qua diễn xuất của Minh Thuận... Tối 17/10/2008, 'Lan và Điệp' có buổi ra mắt đầu tiên rất thành công, mang đến cho khán giả sự hài lòng.

Ca sĩ Minh Thuận trong vai Điệp và ca sĩ Cẩm Ly trong vai Lan là một cặp bạn diễn ăn ý trên sân khấu.


Hàng chục năm nay, vở cải lương về câu chuyện tình ngang trái, éo le của nàng Nguyễn Thị Lan và chàng thư sinh Vũ Khắc Điệp đi vào lòng biết bao thế hệ khán giả cải lương của cả nước.

Chính vì thế, khi ca sĩ Minh Thuận quyết tâm thử một phen làm mới tác phẩm này, nhiều người trong giới nghệ sĩ tỏ ý lo ngại: Liệu vở này có gì mới hơn những tuồng tích cũ? Liệu khán giả còn có thể rung động khi với nhiều người, nội dung, tình tiết, lời ca trong tác phẩm này đã quá quen thuộc?

Đêm diễn kéo dài gần 3 giờ đồng hồ của ca sĩ Minh Thuận cùng các bạn diễn: Cẩm Ly - Phương Thanh - Thanh Thảo - Hồng Ngọc; Thu Minh, Hữu Bình, Ngân Quỳnh... mang đến câu trả lời đầy thuyết phục cho những người hoài nghi.

Ấn tượng đầu tiên có thể thấy là sự tôn trọng của diễn viên lẫn êkíp thực hiện chương trình dành cho khán giả đã bỏ tiền mua vé vào xem đêm diễn. Với số tiền đầu tư hơn 1 tỷ đồng, cảnh trí sân khấu Lan và Điệp được trau chuốt từng góc. Căn nhà quê mùa với chiếc bàn thờ mộc mạc. Con đường rợp cây xanh, thấp thoáng những rặng lá vàng thơ mộng. Ngôi nhà giàu sang của của một vị quan. Cổng chùa thâm trầm với chiếc chuông nhỏ leng keng... Cảnh trí vở diễn được thiết kế đâu ra đó, không rườm rà mà lại mở được một không gian rất thật, khoáng đãng, kết hợp hài hòa với cái thần của vở diễn.

Từ sự hài lòng về cảnh trí, có thể nói khán giả đã hài lòng và cả bất ngờ trước diễn xuất của các ca sĩ lần đầu tiên cùng nhau góp mặt trong một vở cải lương. Ca sĩ Cẩm Ly (Lan) và Minh Thuận (Điệp) là một đôi bạn ăn ý. Nét dịu dàng, hy sinh của Lan, sự chân chất của Điệp được hai nghệ sĩ lột tả tự nhiên, lôi cuốn. Cả hai còn rất hồn nhiên trong cảnh nhân vật yêu nhau say đắm, e ấp; và khóc thật sự trong những giây phút nghiệt ngã nhất.

Giữ vai Lan và Điệp chính trong suốt vở, Cẩm Ly và Minh Thuận là hai ca sĩ hát cải lương nhiều nhất trong số các ngôi sao ca nhạc tham gia. Và họ chứng tỏ nỗ lực hiếm có để có thể làm tròn vai một cách đầy cảm xúc.

Ca sĩ Thu Minh là một bất ngờ khác của vở. Trong vai cô con gái nhà giàu tân thời, chua ngoa, đanh đá..., Thu Minh đóng rất chuyên nghiệp và khó ai có thể nghĩ đây là lần đầu tiên ca sĩ này diễn xuất trên sân khấu.

Điều hiển nhiên là các ca sĩ hát cải lương chưa mùi, chưa trau chuốt đúng như nghệ sĩ cải lương chuyên nghiệp. Nhưng dù vậy, khán giả vẫn thích thú mỗi lần họ xuống câu vọng cổ, vì họ hát tự nhiên, không kỹ thuật và giàu cảm xúc.

Việc đan cài các ca sĩ như Phương Thanh, Thanh Thảo, Hồng Ngọc và Đàm Vĩnh Hưng thể hiện những bài hát mang chủ đề của vở diễn không làm tình tiết của vở loãng đi mà càng làm tăng thêm cảm xúc nơi khán giả. Phương Thanh xuất hiện từ đầu với bài hát giới thiệu nội dung chuyện tình Lan và Điệp trong màn múa phụ họa đàn bướm trắng. Thanh Thảo, Hồng Ngọc lần lượt xuất hiện trong cảnh Lan đau đớn về mối tình tuyệt vọng. Và Đàm Vĩnh Hưng hát trong cảnh cuối khi Lan và Điệp vĩnh viễn chia tay... Các ca sĩ này xuất hiện không chỉ cho vui hay tô điểm cho vở mà đó là những điểm nhấn cần thiết để đẩy vở lên cao trào.

Nhà hát Bến Thành tối qua người xem chưa kín chỗ. Tuy vậy, những gì mà các ca sĩ, diễn viên, êkíp chương trình thể hiện trên sân khấu đã được dành những tràng pháo tay tưởng thưởng nồng nhiệt. Tối 18/10, Lan và Điệp diễn đêm cuối.



Thoại Hà


Ca sĩ Thu Minh (trái) và nghệ sĩ Cát Phượng trong một cảnh diễn.






Tham khảo:
  1. Chuyện tình Lan và Điệp tái xuất - Thanh Hiệp, Báo Người Lao Động Điện Tử, 21/09/2008
  2. Vở 'Lan và Điệp' đong đầy tiếng cười và nước mắt - VnExpress, 18/10/2008
  3. "Lan và Điệp": Kỷ lục Guiness trong nghệ thuật cải lương - Báo Hà Giang, 20/10/2008
  4. Vở diễn "Chuyện tình Lan và Điệp"vẫn còn đó những "Hạt sạn" - Báo Giác Ngộ, 23/10/2008
  5. Nghệ sĩ TP HCM hết lòng với 'Chuyện tình Lan và Điệp' - Thoại Hà, VnExpress, 1/2/2009