[Tiếng chó sủa]
Thúy Liễu : Hù! Hù! Đừng có sủa nữa! Sủa hoài, ta sốt ruột quá rồi đó. Lội bộ mỏi chân gần chết à.
Bà Cử : Ý! Vợ chồng thằng Điệp về tới đó hả con?
Thúy Liễu : Ủa! Bà... Bà là má của anh Điệp đây à? Má anh Điệp mà vầy đây sao?
Bà Cử : Con! Con hổng... hổng nhớ được má sao con?
Thúy Liễu : À! Mới gặp hôm đám cưới đây mà.
Bà Cử : Ủa! Còn thằng Điệp đâu rồi? Bộ nó...
Thúy Liễu : Treo banh! Quốc bộ tới đây muốn rã cặp giò đây nè. Ảnh còn khệ nệ đằng sau. Lúc quẩy, lúc mang, lúc cồng, lúc đội. Kìa! Chả về kìa.
Bà Cử : À con! À con ngồi đây nghỉ, để mẹ đi đun nước, pha bình trà ngon cho các con uống. Nước hồi sáng lạnh tanh rồi.
Thúy Liễu : Trời ơi! Nóng gần chết mà cho uống nước trà. Bộ ở đây không có nước đá hả? Ờ mà thôi, nấu đi. Tắm nước nóng cho nó sảng khoái. Hứ! Nhà gì như cái ổ chuột, bực bội chết được.
Điệp : Hờ! Về chơi năm ba ngày, mà mang theo cả đống vali. Bỏ lại thì sợ mất. Còn ôm đồm thì phải có ba đầu, sáu tay, mới xách hết được. Ha!
Thúy Liễu : Nhà cửa gì mà không có được một đứa con nít đi sai vặt nữa.
Điệp : Dạ! Thưa mẹ! Con mới về. Mợ! Mợ có thưa mẹ chưa?
Thúy Liễu : Rồi!
Bà Cử : Mẹ vừa pha nước xong, hai con đi tắm đi, cho nó khỏe.
Điệp : Ý! Mẹ làm gì lạ vậy. Nhà không có người ăn kẻ ở, mẹ để đó cho vợ...à hà.. vợ chồng con lo. Ầy! Mấy chuyện lặt vặt vậy à mà... mà mợ nó lại để...
Thúy Liễu : Ai mượn, ai sai, ai biểu? Bả tự động, bả đi, mà cự nự với tôi là sao?
Bà Cử : Nhà mình thì không có người. Vợ con thì lại không có quen làm lụng chân tay. Chuyện lặt vặt thì để cho mẹ lo.
Thúy Liễu : Đó! Nghe người ta nói chưa? Tôi có sai phái ai đâu.
Điệp : Thôi! Thôi cô nín đi!
Đừng tru tréo thêm cho lợm giọng.
Với mẹ chồng của cô,
cô gọi chỏng lúc xưng hô.
Này! Tôi nhắm mắt làm ngơ.
Sẵn sàng bỏ qua mọi việc.
Từ cái việc mà ngấm nguýt chồng con.
Đến sự tồn tại của cái thai hoang.
Thúy Liễu : À! Hôm nay anh lại lên giọng cầu cao.
Về đây để bắt bẻ nọ kia hả?
Điệp : Hứ! Về ở đây, hay ở phủ đường, cũng chỉ vậy thôi.
Vô phép xấc xược với mẹ tôi hả?
Hành động đó không tha thứ được.
Thúy Liễu : Giờ, anh muốn gì đây?
Điệp : Ra tòa ly dị là xong.
Thúy Liễu : Nè! Anh đừng tưởng tôi đui mù không thấy, không biết việc gì của anh hết, mà lầm. Tôi đã cho người theo dõi anh từ lâu kìa. Tôi đang nắm trong tay những bằng chứng phản bội. Muốn ly dị à? Há! Dễ mà...
Bà Cử : Thôi! Cho mẹ xin đi. Đừng ai lớn tiếng với ai hết. Các con về đây là mẹ vui, mẹ mừng. Có cực khổ trăm bề, mẹ cũng thỏa dạ. Xá gì ba cái việc lặt vặt, cỏn con đó. Mẹ làm lụng hàng ngày nó quen tay rồi. Đừng! Đừng ai vì mẹ, mà lời qua tiếng lại. Mẹ còn khổ tâm hơn kìa.
Thúy Liễu : Anh tưởng đâu tôi sung sướng lắm, vinh hạnh lắm để theo anh về đây à? Ra đường, tôi mắc cỡ muốn chết. Chui vào căn nhà ộp ẹp, nóng rang cả mặt mày vậy nè. Khát nước muốn chết, có dám rớ vô cái chén, cái bát ở trong nhà này đâu.
Điệp : Cô lặng thinh là hơn. Hứ! Tôi cố nhịn, cố nén cho mẹ tôi vui kìa. Chứ kỳ thực, những lời nói mất dạy đó hả, đáng thưởng vài bạt tai nghe chưa!?
Bà Cử : Điệp! Mày nín có được không? Hai con! Hai con hãy nghe mẹ nói đây nè. Vợ chồng son nào mà không rầy rà va chạm. "Chén trong sóng còn khua" mà. Đàn bà cấn thai, ốm ngén á, thì hay sẵng tính, dễ cau có. Làm chồng, con phải hiểu. Đừng có quạu quọ quá đáng, mà tội nghiệp cho nó con à.
Thúy Liễu : Ở trên phủ đường á, tôi chưa từng động đến móng tay mà. Biết tôi có thai, khi xê dịch, má tôi còn phải cho người dìu đỡ mà.
Bà Cử : Chị xui cẩn thận vậy là tốt đó con. Mẹ cũng ráng lo chu toàn cho cháu nội của mẹ chứ. Ờ! Con cứ nằm nghỉ. Nó nói gì thì kệ nó. Mọi việc để mẹ lo.
Điệp : Hừ! Cháu nội của mẹ?! Hứ! Con không muốn mẹ phải hành xác, vì... vì cháu ngoại của ông già, bà già vợ con.
Bà Cử : Điệp! Con nói gì mà khùng khùng điên điên vậy con?
Điệp : Ờ! Người ta cũng tưởng con khùng khùng... điên điên... ha ha, nên họ mới chọn lựa đó.
Thúy Liễu : Nè nè nè, anh muốn mỉa mai ai? Nói đại đi!
Điệp : Tôi đã bày tỏ thái độ rồi, ban nãy. Hay vì cô mặt dầy quá, rồi không kịp cảm nhận. Tôi muốn ly dị. Vì cái của nợ đó, không phải là máu huyết của tôi.
Bà Cử : Điệp! Con! Con nói...
Thúy Liễu : Anh là chồng có hôn thú của tôi, mà anh dám mở miệng mạ lị vợ anh vậy đó hả?
Bà Cử : Điệp! Mẹ không ngờ con tệ như vậy đó. Ăn ở với người ta có con có cái, mà chạy chối trách nhiệm, là hạng Sở Khanh, là đứa tồi tàn...
Thúy Liễu : Là đồ hèn mạt. Đó! Mẹ nghe anh nói vậy mà được à?
Điệp : Con có bằng chứng trong tay. Lâu nay, con lặng lẽ làm thinh. Nhịn nhục cho qua ngày đoạn tháng. Nhưng con không thể để cho nó vô phép, khinh khi mẹ. Không thể gạt gẫm mẹ. Không thể cưỡng đoạt cho hòn máu vô danh kia, một thâm tình bà cháu. Tôi đã nhất quyết rồi. Cô về thưa lại với ông bà phủ, lo thủ tục đi là vừa.
Thúy Liễu : Anh đuổi tôi phải không? Có chứng mẹ ha. Được rồi, anh chống mắt, xem ba má tôi lo thủ tục ly dị cho anh nè. Tôi về!
Bà Cử : Con! Khoan đã con! Con bình tĩnh, nghe mẹ nói cái đã.
Thúy Liễu : Không bình tĩnh gì hết á! Chào!
Điệp : Hà! Mẹ cứ để cho người ta đi đi. Cầm cổng lại làm gì?
Bà Cử : Mày hồ đồ! Hạnh phúc đổ vở đã đành. Còn thâm tình, nghĩa trọng, giữa người lớn với nhau, mới biết tính sao đây?