ĐÊM GIAO THỪA I BOLERO I LÊ HUỆ VÀ GIANG THIÊN TƯỜNG
Thơ phổ nhạc
Bài thơ "Hai phận người trong đêm giao thừa"
Cảm tác theo truyện ngắn "Người ngựa, ngựa người" của Nguyễn Công HoanTác giả Lê Huệ
Đêm giao thừa gió lạnh
Phố dài hun hút đêm
Người phu xe cúi mặt
Vai còng giữa đêm thanh
Nhà ai đèn rực sáng
Tiếng cười vỡ mái tranh
Ngoài kia người kéo mộng
Bằng đôi chân mong manh
Con thơ chờ quà Tết
Vợ ngóng bếp tro tàn
Anh đi thêm chuyến nữa
Mua quà xuân cuối năm
(Đổi mồ hôi lấy ăn)
Bánh xe lăn chậm chạp
Lưng áo sờn gió sương
Mỗi bước như vay nợ
Của đất trời khắc thương
Ngã tư đêm tắt gió
Một giọng gọi khẽ khàng
Bóng người gầy trong tối
Áo mỏng run bẽ bàng
Son phai nơi khóe mắt
Tóc rối lẫn sương đêm
Tuổi xuân treo đầu gió
Rẻ như lời người thêm
"Bác chở tôi một đoạn"
Giọng mỏng tựa tơ mành
Phu xe không hỏi giá
Chỉ gật đầu đi nhanh
Xe lăn qua phố vắng
Đèn tắt dần sau lưng
Hai phận đời song bóng
Trôi giữa một đêm chung
Cô ngồi im phía sau
Tay ôm đời rách sờn
Anh kéo xe cắm cúi
Gánh đời đè lưng còng
Tiếng pháo ai vừa nổ
Vỡ một góc trời xa
Niềm vui như chuyện khác
Không phần cho hai ta
Qua thêm nhiều con phố
Khách đời vẫn biệt tăm
Đêm càng sâu càng rét
Lòng người càng xa xăm
Cô hỏi thăm phu kéo
"Nhà bác ở nơi đâu?"
Anh cười buồn không đáp
Nhà là giấc mơ sâu
Nơi bến sông gió tạt
Bánh xe dừng lặng im
Phố không còn hơi ấm
Chỉ còn đêm lặng chìm
Phố dài hun hút đêm
Người phu xe cúi mặt
Vai còng giữa đêm thanh
Nhà ai đèn rực sáng
Tiếng cười vỡ mái tranh
Ngoài kia người kéo mộng
Bằng đôi chân mong manh
Con thơ chờ quà Tết
Vợ ngóng bếp tro tàn
Anh đi thêm chuyến nữa
Mua quà xuân cuối năm
(Đổi mồ hôi lấy ăn)
Bánh xe lăn chậm chạp
Lưng áo sờn gió sương
Mỗi bước như vay nợ
Của đất trời khắc thương
Ngã tư đêm tắt gió
Một giọng gọi khẽ khàng
Bóng người gầy trong tối
Áo mỏng run bẽ bàng
Son phai nơi khóe mắt
Tóc rối lẫn sương đêm
Tuổi xuân treo đầu gió
Rẻ như lời người thêm
"Bác chở tôi một đoạn"
Giọng mỏng tựa tơ mành
Phu xe không hỏi giá
Chỉ gật đầu đi nhanh
Xe lăn qua phố vắng
Đèn tắt dần sau lưng
Hai phận đời song bóng
Trôi giữa một đêm chung
Cô ngồi im phía sau
Tay ôm đời rách sờn
Anh kéo xe cắm cúi
Gánh đời đè lưng còng
Tiếng pháo ai vừa nổ
Vỡ một góc trời xa
Niềm vui như chuyện khác
Không phần cho hai ta
Qua thêm nhiều con phố
Khách đời vẫn biệt tăm
Đêm càng sâu càng rét
Lòng người càng xa xăm
Cô hỏi thăm phu kéo
"Nhà bác ở nơi đâu?"
Anh cười buồn không đáp
Nhà là giấc mơ sâu
Nơi bến sông gió tạt
Bánh xe dừng lặng im
Phố không còn hơi ấm
Chỉ còn đêm lặng chìm
Cô cúi đầu rất nhẹ
Túi trống rỗng như đêm
Anh nghe lòng sụp xuống
Mọi hy vọng rơi mềm
Không lời nào trách móc
Không một tiếng oán than
Hai phận cùng tay trắng
Đứng lặng giữa thời gian
Người kéo xe như ngựa
Người bán phận như hàng
Kiếp người trôi sát đất
Giữa chợ đời hoang mang
Xe quay đầu lỗi cũ
Cô bước lẫn sương mờ
Hai đường không hẹn trước
Nhưng chung một bến chờ
Đêm giao thừa vẫn trôi
Trên mâm cao cỗ đầy
Ngoài kia bao số phận
Bị quên như tro bay
Trời sáng màu tro nhạt
Giao thừa hóa ngày thường
Anh về căn xóm nhỏ
Tay trắng giữa đời sương
Con còn say giấc ngủ
Vợ quay mặt lặng thinh
Bếp lạnh hơn đêm cũ
Như lòng anh lặng thinh
Cô đi về cuối phố
Son trả lại đêm dài
Tuổi xuân treo đầu gió
Rách thêm từng sớm mai
Nếu ai nghe chuyện này
Xin đừng vội quay lưng
Ngoài kia còn bao kiếp
Kéo đời qua đêm chừng
Khi pháo hoa rực rỡ
Xin nhớ một đêm nghèo
Có người không đón Tết
Chỉ đón thêm lao đao
Thơ không xin giọt lệ
Chỉ xin một lần nhìn
Nhìn cho ra thân phận
Giữa phận người lặng thinh
Đêm giao thừa vẫn đến
Hai phận người chung sương
Không tiền, chỉ hơi ấm
Chia nhau một đoạn đường.
Túi trống rỗng như đêm
Anh nghe lòng sụp xuống
Mọi hy vọng rơi mềm
Không lời nào trách móc
Không một tiếng oán than
Hai phận cùng tay trắng
Đứng lặng giữa thời gian
Người kéo xe như ngựa
Người bán phận như hàng
Kiếp người trôi sát đất
Giữa chợ đời hoang mang
Xe quay đầu lỗi cũ
Cô bước lẫn sương mờ
Hai đường không hẹn trước
Nhưng chung một bến chờ
Đêm giao thừa vẫn trôi
Trên mâm cao cỗ đầy
Ngoài kia bao số phận
Bị quên như tro bay
Trời sáng màu tro nhạt
Giao thừa hóa ngày thường
Anh về căn xóm nhỏ
Tay trắng giữa đời sương
Con còn say giấc ngủ
Vợ quay mặt lặng thinh
Bếp lạnh hơn đêm cũ
Như lòng anh lặng thinh
Cô đi về cuối phố
Son trả lại đêm dài
Tuổi xuân treo đầu gió
Rách thêm từng sớm mai
Nếu ai nghe chuyện này
Xin đừng vội quay lưng
Ngoài kia còn bao kiếp
Kéo đời qua đêm chừng
Khi pháo hoa rực rỡ
Xin nhớ một đêm nghèo
Có người không đón Tết
Chỉ đón thêm lao đao
Thơ không xin giọt lệ
Chỉ xin một lần nhìn
Nhìn cho ra thân phận
Giữa phận người lặng thinh
Đêm giao thừa vẫn đến
Hai phận người chung sương
Không tiền, chỉ hơi ấm
Chia nhau một đoạn đường.
Lê Huệ
Bài thơ Hai phận người trong đêm giao thừa được nhạc sĩ Giang Thiên Tường phổ thành ca khúc ĐÊM GIAO THỪA. Mời các anh chị cùng thưởng thức.
Đêm giao thừa
Thơ: Lê Huệ
Nhạc: Giang Thiên Tường
Nhạc: Giang Thiên Tường
SLOW WALTZ
BOLERO
TANGO 2



















