Ads 468x60px

.

Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2026

Chuyến Phiêu Lưu Vào Thế Giới Văn Chương | Truyện ngắn Cái Tết của những nhà đại văn hào


Đọc truyện cho bé:
1. Chuyến phiêu lưu vào thế giới văn chương | Truyện ngắn "Cái Tết của những nhà đại văn hào"
2. Kể lại truyện ngắn "Cái Tết của những nhà đại văn hào" - Nguyễn Công Hoan

Chuyến Phiêu Lưu Vào Thế Giới Văn Chương |
Truyện ngắn Cái Tết của những nhà đại văn hào

Đọc truyện cho bé




Truyện ngắn 'Cái Tết của những nhà đại văn hào' được Nguyễn Công Hoan viết vào giai đoạn nào?

Trang 1: Chú Bé Tò Mò Và Câu Hỏi Lớn
Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ gần Hà Nội, có cậu bé Minh rất thích đọc truyện. Một hôm, Minh hỏi bố:

- Bố ơi, truyện ngắn 'Cái Tết của những nhà đại văn hào' của bác Nguyễn Công Hoan được viết vào giai đoạn nào ạ?

Bố cười:

- Con muốn biết hả? Để bố kể con nghe một câu chuyện thật thú vị nhé. Nhưng con phải ngồi yên, vì câu chuyện có cả những chú nhà văn nghèo nhưng rất tài giỏi!



Trang 2: Ngôi Nhà Cũ Kỹ Bên Hồ Gươm

Minh nhắm mắt lại, và bỗng dưng cậu thấy mình lạc vào năm 1940. Trước mặt là Hà Nội xưa, phố phường nhộn nhịp chuẩn bị Tết. Nhưng ở một ngôi nhà nhỏ xíu gần hồ Gươm, có bốn chú nhà văn đang ngồi co ro.

Chú Lê (nhà tiểu thuyết) than:

- Tết này nghèo quá, không có bánh chưng!

Chú Vũ (nhà thơ) cười:

- Nhưng thơ mình hay lắm, sau này bất tử cơ mà!



Trang 3: Những Chú Đại Văn Hào Nghèo

Bốn chú là: Lê, Vũ, Trần và Nguyễn. Họ gọi nhau là “đại văn hào” để tự an ủi.

Họ nghèo vì viết sách hay nhưng thời đó, thực dân Pháp kiểm duyệt gắt gao. Ai viết phê phán là bị cấm, bị xóa chữ, thậm chí bị bắt.

Chú Nguyễn nói:

- Tết này mình đi ăn chực nhà thằng Nguyễn khác đi, nó có lương nhà nước, in sách nhiều, chắc giàu!



Trang 4: Hành Trình Ăn Tết Kỳ Lạ

Bốn chú xách túi vải cũ, đi bộ qua phố. Trên đường, họ thấy trẻ con chơi pháo, nhà giàu treo đèn lồng đỏ. Nhưng bụng chú Lê réo: “Ơi đói quá!”

Họ cười:

- Chúng ta nghèo thanh cao, nghèo đáng trọng, nghèo ghi vào lịch sử văn học thế giới!



Trang 5: Đến Nhà Chú Nguyễn

Cuối cùng họ đến nhà chú Nguyễn Công Hoan. Cửa đóng im ỉm. Gõ cửa mãi, chú Nguyễn mở ra, mặt buồn thiu:

- Các anh đến đúng lúc! Vợ tôi đang chạy vay tiền trả nợ, nếu không sẽ bị kiện ra tòa. Tết này nhà tôi cũng chẳng có gì đâu!



Trang 6: Bữa Tết “Tinh Thần”

Bốn chú ôm nhau cười ra nước mắt. Chú Nguyễn nói:

- Thôi ở lại đi, mình ăn Tết chung. Nhưng chỉ bao khoản… ngủ thôi nhé! Ăn thì tự lo!

Họ nằm trên ghế ngựa, đắp chăn xù xì, bàn về văn chương. “Sau này người ta sẽ nhớ chúng ta là những nhà đại văn hào nghèo nhưng tài ba!”



Trang 7: Bí Mật Của Chú Nguyễn Công Hoan

Minh (cậu bé tò mò) hiện ra như một hồn ma nhỏ, hỏi chú Nguyễn:

- Bác ơi, bác viết truyện này khi nào vậy ạ?

Chú Nguyễn cười:

- Chú viết ngay đầu năm Canh Thìn, năm 1940 này! Một tờ báo Tết nhờ chú viết gấp. Lúc đó chú cũng nghèo, cũng bị kiểm duyệt, nên chú kể về chính những người như chú.



Trang 8: Giai Đoạn Đặc Biệt Trong Lịch Sử

Minh hỏi tiếp:

- Vậy giai đoạn nào ạ?

Chú Nguyễn giải thích:

- Đây là giai đoạn trước Cách mạng Tháng Tám năm 1945. Nước mình còn bị Pháp đô hộ. Nhà văn viết hay nhưng khó sống, sách hay bị cấm. Chú viết truyện này để cười mà buồn, để kể về cái nghèo của những người cầm bút yêu nước.



Trang 9: Tiếng Cười Và Nước Mắt

Bốn chú nhà văn ngủ thiếp đi, mơ về một ngày mai tươi sáng. Họ mơ thấy trẻ em như Minh đọc sách của họ, cười vui vẻ. Minh thì thầm:

- Các bác nghèo nhưng các bác giàu tình yêu văn chương. Con sẽ kể lại cho mọi người!



Trang 10: Minh Tỉnh Giấc

Minh mở mắt, thấy mình đang ngồi bên bố. Bố hỏi:

- Con mơ gì mà cười thế?

Minh reo lên:

- Con mơ gặp các nhà đại văn hào! Con biết rồi ạ: “Truyện 'Cái Tết của những nhà đại văn hào' được chú Nguyễn Công Hoan viết vào đầu năm 1940, giai đoạn trước Cách mạng Tháng Tám!”



Trang 11: Bài Học Nhỏ

Bố vuốt tóc Minh:

- Đúng rồi con. Dù nghèo khó, các nhà văn vẫn viết để nói lên sự thật, để mơ về một đất nước tự do. Con thấy chưa, văn chương giống như ngọn đèn, soi sáng dù trong bóng tối.

Minh gật đầu:

- Con sẽ cố học giỏi để sau này viết truyện hay như các bác!



Trang 12: Kết Thúc Ấm Áp

Và từ đó, mỗi dịp Tết đến, Minh lại kể cho bạn bè nghe về “Cái Tết của những nhà đại văn hào”. Câu chuyện nhắc mọi người: Dù cuộc sống khó khăn, hãy giữ niềm tin, yêu văn chương, và chờ ngày mai tươi sáng.

Chúng mình cùng lắng nghe nhé.



Trong căn phòng khách ấm cúng vào một buổi tối giáp Tết, cậu bé Minh đang say xưa lật giở cuốn sách cũ của nhà văn Nguyễn Công Hoan. Cậu dừng lại ở tác phẩm "Cái Tết của những nhà đại văn hào" và tò mò nhìn sang bố, Minh hỏi:

- Bố ơi, tại sao các nhà văn trong chuyện lại ăn Tết lạ thế này ạ?

Bố mỉm cười, đặt tay lên vai Minh và bắt đầu kể về bối cảnh năm 1940 khi đất nước còn nhiều khó khăn trước Cách mạng Tháng Tám.

Bố giải thích rằng vào năm 1940, cuộc sống của những người cầm bút rất thanh bạch. Họ có thể thiếu thốn về vật chất, nhưng tâm hồn lúc nào cũng phong phú và tràn đầy tinh thần lạc quan.

Minh vừa nghe vừa lim dim đôi mắt, cậu cố tưởng tượng ra hình ảnh những con phố Hà Nội xưa cũ với những hiệu sách nhỏ và những tà áo dài bảng lảng trong xương sớm.

Bất thình lình, một luồng sáng kỳ ảo phát ra từ những trang sách. Minh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng như một sợi lông vũ. Cậu bị hút vào một vòng xoáy của thời gian, băng qua những đám mây màu mực tím và những dòng chữ uốn lượn như những con rồng nhỏ.

Khi mở mắt ra, Minh thấy mình đang đứng giữa một con phố lạ lẫm nhưng vô cùng thân thuộc qua lời kể của bố.

Hà Nội năm 1940 hiện ra trước mắt Minh với những ngôi nhà hình ống sơn vàng, những bức tường rêu phong và tiếng chuông xe đạp lanh canh. Không khí xe lạnh của ngày Tết phảng phất mùi khói pháo và hương hoa đào.

Minh ngơ ngác nhìn xung quanh, thấy một người đàn ông mặc áo dài đen, tay ôm một sấp bản thảo đang đi bộ trên vỉa hè lát gạch.

Minh chạy theo và gọi lớn:

- Bác ơi, cho cháu hỏi đây có phải là nơi các nhà văn sinh sống không ạ?

Người đàn ông dừng lại, đó chính là Ông Bút, một nhà văn có gương mặt phúc hậu và đôi mắt sáng. Ông mỉm cười hiền từ, đưa tay ra đón Minh:

- Chào cậu bé từ tương lai! Cháu đến thật đúng lúc, chúng ta đang chuẩn bị đón Tết đây.

Ông Bút dẫn Minh đi qua những con ngõ nhỏ lắt léo. Ông kể cho cậu nghe về việc các nhà văn dù nghèo, đôi khi phải cầm cố cả bộ quần áo đẹp nhất để mua mực in, nhưng họ chưa bao giờ ngừng viết. Họ viết bằng cả trái tim để thắp lên hy vọng cho một ngày mai tươi sáng hơn.

Minh chăm chú lắng nghe, trong lòng trào dâng niềm ngưỡng mộ khôn xiết.

Họ dừng lại trước một căn gác trọ nhỏ hẹp. Bên trong, một người bạn của Ông Bút là Ông Văn đang cặm cụi bên bàn viết dưới ánh đèn dầu leo lét. Dù căn phòng đơn sơ, chỉ có một chiếc chõng che và chồng sách cao ngất, nhưng nụ cười của họ lại rạng rỡ lạ thường.

Ông Văn ngẩng lên, chào đón người bạn già và vị khách nhỏ tuổi.

Ông Văn lấy ra một chiếc bánh chưng nhỏ, món quà Tết hiếm hoi mà ông vừa nhận được. Ông cắt bánh chia cho mọi người, kể cả Minh. Miếng bánh không chỉ có vị của gạo nếp, đậu xanh mà còn chứa đựng cả tình đồng nghiệp gắn bó.

Họ cùng nhau đọc những câu thơ mới sáng tác, tiếng cười vang vọng khắp gian phòng nhỏ, xua tan cái lạnh lẽo của đêm đông.

"Cháu thấy đấy, Minh." Ông Bút nói khi tiễn cậu ra cửa.

- Văn chương không chỉ là những con chữ, mà là tinh thần lạc quan và lòng yêu đời ngay cả trong nghịch cảnh. Hãy luôn giữ cho tâm hồn mình trong sáng nhé.

Ông trao cho Minh một chiếc bút lông nhỏ làm kỷ niệm. Khi Minh nắm lấy chiếc bút, luồng sáng kỳ lạ lại hiện ra một lần nữa.

Minh choàng tỉnh giấc trên ghế sofa, cuốn sách của nhà văn Nguyễn Công Hoan vẫn còn mở trên đùi. Ngoài cửa sổ, pháo hoa bắt đầu rộn ràng báo hiệu năm mới đã đến.

Bố bước vào, mỉm cười hỏi:

- Con ngủ mơ thấy gì mà cười tươi thế?

Minh nắm chặt tay lại, cảm giác như vẫn còn hơi ấm của chiếc bút lông, cậu đáp:

- Con vừa được gặp những nhà văn vĩ đại nhất, bố ạ!





0 comments:

Đăng nhận xét

[im]your image url..[/im]
[youtube]your video url..[/youtube]
[si="10"]your text[/si]
[co="red"]your text[/co]
〈div style=""〉 TEXT〈/div〉