Ads 468x60px

.

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2026

5. Cải lương 'Lan và Điệp' - Loan Thảo (Thanh Kim Huệ & Chí Tâm) - Bản thu âm 1974 (P1)


Chuyên mục: Lan&Điệp

Mời nghe Bản thu âm 1974 MP3, YouTube

Mời nghe MP3 tại - Internet Archive


Thanh Kim Huệ & Chí Tâm



Mời đọc Bản đánh máy



00:00 (1a) L1C1 Tại nhà Ông Tú (Cha & Con mong chờ tin Điệp)
[Âm nhạc - Tiếng chó sủa]

Lý Con Sáo 21 - Dân Ca Nam Bộ
Ai đem con sáo sang sông.
Cho sáo sổ lồng.
Cho sáo sổ lồng.
Sổ lồng bay xa con sáo bay xa.
Sổ lồng bay xa con sáo bay xa.

Ai mua con sáo trong tranh.
Con sáo trên cành.
Con sáo trên cành.
Đậu cành cây tranh con sáo cây tranh.
Đậu cành cây tranh con sáo cây tranh.

Ông Tú: Lan à, con ra coi phải anh Điệp con qua chơi không? Mở cổng cho nó đi.

Lan: Không phải đâu ba ơi. Ở trên nhà việc người ta đem nhật trình xuống cho ba á.

Ông Tú: Vậy mà ba tưởng...

Lan: Ừ, tại ba không để ý chứ, anh Điệp anh qua đây hoài à, con Vện nó quen hơi rồi, nó đâu có sủa.

Ông Tú: Phải rồi, chuyện gì chứ chuyện đó, làm sao ba để ý bằng con được.

Lan: Baaa... !

Ông Tú: Hứ! Hễ vắng nó là bay trông đứng trông ngồi.
Mà nhắc tới là mắc cỡ đỏ mặt đỏ mày,
Làm như là mới trộm nhớ thầm thương.
Trong khi cái chuyện hôn nhân,
Cha mẹ đôi bên hứa với nhau lâu rồi.
Ờ để coi coi:
Hồi thằng Điệp mới vừa bập bẹ,
Còn bay thì nằm trong bụng mẹ,
Mười mấy năm qua rồi, thế sự đối thay.
Cha của thằng Điệp đã theo ông theo bà.
Một mình chị Cử bên nhà,
Sớm hôm lo tần tảo,
Để nuôi con nên người,
Học hành cho tới nơi tới chốn.

Lan: Cái chuyện hèn sang,
Như con nước ròng, nước lớn.
Quý, là cái nghĩa, cái nhân,
Cái lòng dạ đối với nhau.

Ông Tú: Ha ha... Bây đừng có bày đặt trứng mà đòi khôn hơn rận. Bay chặn đầu chặn đuôi, sợ ba đổi ý đó hả? Không có đâu con. Nhà mình mấy đời rồi giữ tròn điều tín nghĩa. Nếu có chuyện gì trắc trở, rồi mai ngày chết xuống dưới, mặt mũi nào mà ba nhìn anh Cử?!

Lan: Ba...

Ông Tú: Hử.

Lan: Con pha bình trà nóng rồi đó ba. Ba đọc nhật trình đi nha, để con xuống giã cho rồi mấy chục nếp mới, ba biểu chiều nay con đem qua cho bác Cử á.

Ông Tú: Ờ! Ờ! Ờ, để đó cho ba. À, con nhớ đem qua cho kịp chiều nay, ha. Để thằng Điệp nó về, cho hay thi đậu, sẵn, chỉ nấu nồi cơm nếp cúng ông bà, rồi mừng cho nó luôn.

Lan: Dạ!

Ông Tú: À nè nè nè con à... Có phải bằng thành chung là là là... bằng đíp-lôm đó phải không con?

Lan: Dạ phải!

Ông Tú: Vậy là anh Điệp bay đậu rồi. Mà điều ở đây, đó họ in lộn chữ P thành chữ N, thành ra đó là là Vũ Khắc Điện.

Lan: Vậy chắc là người khác đó ba à.

Ông Tú: Hừ! Bay đừng có khôn hơn tao. Nhật trình họ in lộn, họ cáo lỗi hoài đó, không thấy sao? Tao nhất định Vũ Khắc Điện là là...

(1b) L1C2

Điệp: Dạ! Là người khác đó bác.

Ông Tú: Ủa? Cháu? Mới về đó hả?

Điệp: Dạ!

Ông Tú: Ơ... Anh Điệp con về rồi nè Lan ơi.
À, cháu nói đó là tên người khác, còn cháu?

Điệp: Dạ! Cháu rớt rồi bác à.

Ông Tú: Rơơớt?

Điệp: Dạ!

Ông Tú: Vậy là... làm sao?

Điệp: Dạ! Cháu cũng đâu biết làm sao!

Ông Tú: Trời đất ơi, mà mà... Ùa! Xí! Trời ơi! Học tài thi phận mà, hơi đâu mà cháu buồn. Phải không? Đâu phải người nào học giỏi cũng thi đậu hết đâu? Hơn nữa cái bằng cấp mà, ờ, nó chỉ là cái bằng cấp thôi, phải không cháu?

Điệp: Dạ!

Ông Tú: Vả lại ở đời, con người hơn nhau bởi nhiều lẽ, tánh tình nè, danh dự nè, phải không?

Điệp: Dạ!

Ông Tú: Chứ đâu phải chỉ có cái bằng cấp, phải không? Bằng cấp mà ăn thua gì, phải không?

Điệp: Dạ!

Ông Tú: Mà nè, còn thi kỳ nhì nữa phải không, cháu?

Điệp: Dạ!

Ông Tú: Ừ, kỳ này ráng đậu nghe. Coi vậy chớ đàn bà họ coi trọng chữ công danh lắm đó à, nghe không!

Điệp: Dạ! cháu cũng cố gắng hết sức, để mẹ cháu khỏi buồn lòng, bác và em Lan khỏi thất vọng. Nhưng, cháu ân hận hết sức...

Ông Tú: Thôi, nói là nói vậy, chứ bác có trách móc gì cháu đâu. Chuyện dĩ lỡ rồi, thua keo này mình bày keo khác. Rớt kỳ này mình ráng đậu kỳ tới. Phải không? Thôi để bác kêu con Lan lên đây, rồi cháu liệu mà nói với nó.

Điệp: À! Dạ!

Ông Tú: Mấy bữa nay nó nó nó nó trông cháu dữ lắm đó nghe không. Ráng mà... mà...
Lan à...

Điệp: Dạ! Dạ, thưa bác! Cháu ghé cho bác hay tin, rồi còn phải về thưa lại với mẹ cháu...

Ông Tú: Ờ...

Điệp: Cháu còn phải...

Ông Tú: Ờ...

Điệp: Dạ! Để bữa khác cháu qua. Còn bữa nay... Dạ, thưa bác! Cháu về...

Ông Tú: Điệp, Điệp, Điệp... Cái thằng...
Lan à, Lan...

Lan: Dạ!

Ông Tú: Ờ, con đem nếp qua cho bác Cử nghe không. Rồi lựa lời mà an ủi thằng Điệp, mà kẻo nó buồn, tội nghiệp nó nghe. Đi đi con. Đi!...



05:45 (2) L2C1 Tại nhà Bà Cử (Mẹ & Con)

[Âm nhạc]

Bà Cử: Điệp à!

Điệp: Dạ!

Bà Cử: Con qua bển báo tin con thi rớt, con... con thấy bác Tú có buồn không con?

Điệp: Dạ! Bác Tú không có được vui.

Bà Cử: Phải rồi, vui sao được.

[Nói Lối]
Tuy mẹ là người đẻ ra con.

[Ngựa Ô Nam]
Nhưng bác Tú mới là người
Tận tình lo lắng cho... con.
Kể từ ngày cha con bạc số mất đi.
Cảnh mẹ góa, con côi,
Dù mẹ tảo tần hôm sớm gian lao,
Nhưng vẫn thiếu trước hụt sau.
Nhờ bác Tú tận tình đùm bọc,
Gia đình ta mới có được ngày này.

Điệp: Nhưng con ăn học chẳng thành tài.
Làm cho mẹ buồn.
Bác Tú chẳng được vui.
Chắc Lan cũng nặng lòng lo.

Bà Cử: Lúc vắng con, nó lui tới hàng ngày.
Nhờ vậy mẹ cũng bớt buồn.
Gần ngày con thi,
thấy mẹ băn khoăn lo ngại. Nó an ủi rằng:
con sẽ đậu thật cao...

Điệp: Nhưng rồi con đã làm cho mọi người thất vọng. Hà!

Bà Cử: Con cũng đừng buồn. Mẹ nói như vậy, không phải để trách cứ gì con đâu. Nhưng mẹ muốn nhắc cho con nhớ là bác Tú và em Lan đã lo lắng cho con nhiều lắm. Giúp đỡ cho nhà mình nhiều lắm. Con gắng mà đừng phụ lòng họ. Chứ còn mẹ, mẹ đẻ ra con mà, tốt, xấu, hay dở gì, con cũng là con của mẹ.

Điệp: Mẹ à! Ờ! Hay là... hay là mình thưa với bác Tú, xin huỷ bỏ lời giao ước đi.

Bà Cử: Hứư! Con nói gì kỳ vậy. Hay là bấy lâu nay con lên tỉnh học, rồi, bộ con có để ý...

Điệp: Dạ! Không có đâu mẹ. Lúc nào con cũng kính trọng bác Tú. Yêu mến em Lan. Nhưng con thấy mình thọ ơn nhiều rồi, mà con thì học hành không ra gì. Thi cử công danh thì lận đận. Ràng buộc với lời giáo ước cũ chỉ làm buồn bác Tú, làm khổ em Lan thôi. Nên con đã lén gửi cho Lan bức thư, trình bày đầu đuôi như vậy đó.

Bà Cử: Điệp! Bộ mày điên rồi hả? Sao mày... mày...

Lan: Dạ! Thưa bác! Ba con biểu con đem qua bác mấy chục nếp mới, để bác nấu chè, để cúng ông bà, danh giá, cho anh Điệp được may mắn ở kỳ thi sau.

Bà Cử: Anh ở bên nhà cứ gửi đồ qua cho hoài hà, con về nói là bác cảm ơn nghe con.

Lan: Dạ!

Bà Cử: À! Anh Điệp của con mới vừa nhắc tới con cái là con qua tới hà. Thôi bây giờ con ở đây nghe, để bác ra ngoài sau, bắt ba chén chè này nữa, lát cúng bác trai. Ở đây nghe con.

Lan: Dạ! Thưa bác! Dạ!...




09:14 (3) L2C2 Tại nhà Bà Cử (Nỗi niềm Lan & Điệp - Nam xuân)
[Nói lối]

Điệp: Lan!

Lan: Dạ!

Điệp: Lan! Lan có nhận được thơ tôi gửi chưa?

Lan: Dạ…rồi!

Điệp: Lan đọc chưa?

Lan: Dạ…rồi!

Điệp: Mà Lan đọc kỹ chưa?

[Tiếng mở giấy loạt xoạt]

Lan: Nhăn nheo hết như vầy mà sao hổng kỹ!

Điệp: Vậy, vậy Lan hiểu lòng tôi không?

Lan: Hiểu chớ sao không.
Nhưng mà... ác quá à!
Tôi hiểu bụng người ta.
Mà sao người ta hổng biết
cho cái bụng dạ của tôi.

Điệp: Đó là, vì tôi không muốn
cho Lan phải khổ.

Lan: Nếu hổng muốn cho tôi khổ,
sao còn biên thơ nói như vậy.
Mà... hồi nào tới giờ,
có khi nào tôi mở miệng
than khổ với ai đâu?

[Nam xuân]
Từ khi biết... cha mẹ hai nhà đã hứa với nhau.
Thì... tôi coi như cả cuộc đời tôi
đã gửi trọn cho người... ta...
Coi như yên phận rồi.
Dù hổng có nói ra.
Từ mấy năm qua.
Khi gần như lúc xa.
Dù chưa có nói lại nói qua.
Nhưng đã coi như một nhà.
Tôi coi bác như mẹ già.
Tôi nghĩ, anh cũng thiệt thà.
Ai dè! Người ta tính gần, tính xa.

Điệp: Lan à! Tôi... tôi cũng thương Lan
hết dạ, hết lòng.
Nhưng sợ Lan khổ, Lan buồn.
Khi có một tấm chồng,
tương lai thật là tối tăm.

Lan: Cái chuyện tương lai, ai mà biết được.
Vui sướng hay buồn phiền,
cũng số phận mà thôi.
Hay là tại tôi dốt nát quê mùa.
Nên người ta bày điều, đặng đối thay?

[Nói lối]

Điệp: Tôi mà có lòng dạ như vậy,
xin đất trời đoản mạng đi. Cho...

Lan: Thôi, thôi, đừng có thề nữa, tôi tin rồi.

Điệp: Lan tin rồi hen.

Lan: Ừa... a Nhưng mà phải bỏ cái thư đó, tôi mới chịu à.
Nói thiệt nha, đọc mấy chữ biên đó.
Tôi ấm ức trong bụng.
Mà nước mắt nó cứ chảy hoài à.
Cầm hổng có đặng.

Điệp: Thật là tôi chỉ làm khổ cho mọi người.
Lan! Lan cho tôi xin lại bức thơ đó đi.
Tôi xé bỏ, cho Lan bằng lòng.

[Tiếng xé giấy xoạt]

Lan: Mà, hổng có được nói vậy nữa nha.

Điệp: Không, không bao giờ tôi lầm lỗi như vậy nữa. Lan đừng buồn nữa nha.

Lan: Ừa, tôi hết buồn, hết giận rồi... Thôi ở đây nha. Để tôi xuống phụ với bác nấu chè. Ở đây có hai đứa nói chuyện, lỡ ai thấy, người ta cười chết. Ở đây nha...
Bác để con coi nồi chè cho. Bác lên nhà trên dọn bàn thờ bác trai đi.

Bà Cử: Ơ kìa! Mà sao con không ở trển.

Lan: Dạ! Thôi...

Bà Cử: Ừ! Thôi cũng được.



12:35 (4) L2C3 Tại nhà Bà Cử - (Bóng ma ông phủ Trần)

Bà Cử: Điệp à! Con có nói chuyện đó với nó chưa?

Điệp: Dạ! Con lấy bức thơ lại. Con xé bỏ rồi.

Bà Cử: Ờ! Vậy mới được. Con đừng có ý nghĩ nông nổi, rồi làm tầm bậy. Bác Tú, bác giận. Mà con Lan nó cũng buồn. Ờ mà, con tính chừng nào con trở lên tỉnh vậy Điệp?

Điệp: Dạ!
Con tính đi nội bữa chiều nay.
Để kịp chuẩn bị bài vở thi kỳ nhì.
Và luôn tiện, con ghé nhà bác Phủ.

Bà Cử: Ủa, bác Phủ nào?
Mà con chưa nói lại cho mẹ nghe?

Điệp: Dạ! Bác phủ Trần, là bạn cũ của cha con đó mẹ.
Hôm trước, dịp tình cờ, bác ấy có gặp con.
Hỏi thăm hoàn cảnh mình hiện nay.
Chắc thấy cảnh mẹ góa, con côi,
bác ấy cũng thương tình.
Mới biểu con ghé nhà.
Rồi bác ấy tìm cách giúp cho.

Bà Cử: À thôi! Mẹ nhớ ra rồi. Bác Phủ là bạn của ba con, mà cũng là bạn của bác Tú, ba của con Lan ở bển. Nhưng mà nghe đâu hồi xưa, ổng với cha con không có mấy gì hòa thuận á.

Điệp: Hờ, người lớn mà! Ai để ý tới mấy chuyện lặt vặt, hồi xửa hồi xưa đó mẹ. Con thấy bác Phủ có vẻ thương con và tử tế lắm. Bác hứa là sẽ giúp đỡ cho con kỳ thi này, và tìm cho con một chỗ làm ở trên dinh quận của bác đó. Để cho con có tiền mà giúp đỡ gia đình và tiếp tục việc học.

Bà Cử: Vậy thì cũng may cho con. Nhưng mà mình thọ ơn nhiều người quá, rồi cái, mẹ sợ ...

Điệp: Miễn là mình đừng bội bạc, đừng có quên ơn, là được rồi, chứ sợ gì mẹ.

Bà Cử: À thì mẹ nói vậy, chứ con tính sao, miễn được thì thôi. Chứ mẹ có nói gì đâu.

Lan: Ui cha! Nóng quá!

Bà Cử: A Lan à, để đó cho bác, con!




14:20 (5) L2C4 Tại nhà Bà Cử - (Chia tay hẹn ước)

[Thoại]

Lan: Bộ lát chiều... đi hả?

Điệp: Chiều nay tôi đi.

Lan: Bộ ở trển vui lắm hả?

Điệp: Ahà... Đối với tôi, không ở đâu vui bằng ở đây. Không chốn nào đẹp bằng chốn này. Mỗi ngày được gặp Lan, hầu chuyện với Lan, là trong lòng tôi vui lắm rồi. Nhưng vì tương lai của tôi, của chúng ta sau này, nên tôi phải tạm xa Lan. Lan cũng nên vui lên, để tôi an lòng, mà...

Lan: Tôi đâu có buồn. Tôi vui lắm chứ. Người ta đi lo cái chuyện công danh mà. Tôi đâu có cản làm chi.
Mà điều, người ta đi rồi, chắc cái nhà này buồn lắm.

[Nói lối]
Một năm mười hai tháng dài đăng đẳng.
Người ta chỉ chờ đợi mấy tháng hè.
Mỗi khi thấy trời bắt đầu lất phất hạt mưa.
Mấy con ve nhỏ kêu rân trên ngọn me tây ngoài Nhà Việc.
Trời đất thì buồn vậy đó,
mà lòng vui không kể xiết.

[Vọng cổ câu 4]
Vì biết rằng người ta này,
sắp gặp lại người ta đó,
sau gần một năm
xa cách... mong... chờ...(!)
Gặp mặt thì hổng biết nói chuyện chi.
Mà xa thì trong dạ bồi hồi...
Tuy ở gần đây,
mà có khi cả ngày
cũng đâu có gặp mặt.
Nhưng biết người ta có mặt ở nhà,
nên trong lòng tôi
hổng có thắc mắc, âu lo.
Chiều nay người ta lại phải đi xa.
Tôi lại thấy buồn, thấy nhớ.
Chiều chiều ra bến ngó mong.
Rồi giận hờn con đò nhỏ.
Ngày mấy lượt sang sông,
sao hồng nhạn mịt mù.

[Nói dặm]

Điệp:
Thì hồi nào tới giờ,
tôi cũng về nghỉ hè,
rồi trở lên tỉnh.
Chứ đâu phải mới lần này?
Sao mà Lan buồn quá vậy?
Hồi nào tới giờ,
có lúc nào mình
ở gần nhau hoài đâu.
À... Có cái hồi nhỏ xíu,
chưa biết gì, thì có.

[Vọng cổ câu 6]

Lan: Phải rồi, hồi đó mình nhỏ xíu, chưa biết gì.
Nhưng không biết người ta có quên không?
Chứ tôi thì tôi vẫn nhớ.
Nhớ mỗi lần hai đứa trốn nhà,
đi tắm sông, hái ổi.
Về nhà bị đòn,
người ta chịu tội thế cho tôi.
Mới ràng ràng đây
chứ có xa xôi gì lắm đâu.
Rồi người ta lớn lên.
Người ta ra tỉnh học.
Thiên hạ thường nói:
"xa lòng, cách mặt".
Tôi thì tôi không ngại gì
cái chuyện thay lòng đổi dạ
lúc xa nhau.
Nhưng thường thì:
Khi con ve sầu bắt đầu ngưng tiếng hát.
Lá bàng ngoài sân rơi lác đác.
Người ta mới lại đi.
Cho kịp buổi tựu trường.
Nhưng lần này,
người ta về.
Rồi đi vội vã.
Tôi bỗng thấy buồn,
thấy sợ mông lung.
Sợ đưa người như đưa sáo sang sông.
Biết đâu rồi sáo xổ lồng bay xa.

Điệp: Nói như vậy là Lan còn nghi ngờ, còn không tin lòng dạ của tôi.

Lan: Không phải tôi không tin. Nhưng, sao tự nhiên lần này, tôi thấy buồn quá à. Tôi sợ. Nhất là, khi nghe cái chuyện ông phủ Trần gì đó. Mà không phải tôi nghe lén à nha. Tại nói lớn quá, tôi bưng chè lên, tình cờ tôi nghe.

Điệp: Ôi, chuyện đó mà Lan bận tâm làm gì. Trong lòng tôi, không có ai ngoài Lan hết. Hơn nữa, người ta giàu sang, quyền thế. Ai mà thèm nghĩ tới mình. Nếu có con gái, họ cũng đâu có chịu gả cho cái thằng học trò, đã nghèo, còn thi rớt lên rớt xuống nữa.

Lan: Nếu có chuyện gì, chắc tôi chết!

Điệp: Ơ!

Lan: Chắc tôi đi tu quá à!

Điệp: Ứừ! Lan! Đừng có nói gở vậy, không nên.

Lan: Thôi, mình bỏ qua chuyện đó nghe. Chiều nay, người ta đi hả?.

Điệp: Ờ!

Lan: Hôm qua tôi mới đập cái ống, được... Để coi: đồng hai, đồng tư, đồng bảy, hai đồng mốt, hai đồng rưỡi, hai đồng tám, ba đồng hai... Ừa, ba đồng hai nè, cất đi, bỏ túi xài. Đi đường có khát nước, uống nước. Uống đậu đỏ bánh lọt nghen, chứ đừng ăn cà lem đau bụng à. Có chai dầu gió nữa nè. Rủi có nhức đầu sổ mũi gì, sức, uống cũng hay lắm. Hôm nọ nhỏ Xuân nó cố ăn, nó đau bụng dữ. Tôi cho nó uống có chút xíu cái, hết trơn à.

Điệp: Thôi, Lan... Lan cất đi. Nhờ vả Lan với bác ở bên nhà hoài, tôi ngại quá à.

Lan: Không lấy hả? Không lấy tôi giận à!

Điệp: Ơ!

Lan: Chê hả?

Điệp: Tôi...

Lan: Lấy đi mà...
Ừa, vậy phải được không! Thôi, đi mạnh giỏi. Lên tới chỗ, nhớ gõ giây thép về cho... cho bác gái biết tin nha.

Điệp: Lan! Lan ở nhà cố giữ gìn sức khỏe nghe!

Lan: Ừa! Đi mạnh giỏi nghe!



20:06 (6) L3C1 Tại dinh ông Phủ Trần (Vụ việc gài sắp)

[Tiếng chuông kêu. Tiếng chân lạch cạch.]

Bếp Sạc: Quan lớn gọi, bếp Sạc trình diện.

Ông Phủ: Ừ, việc đó thi hành chưa?

Bếp Sạc: Dạ! Đã xong nhưng đang chờ kết quả.

Ông Phủ: Tao dặn chờ khi nào có kết quả hãy vào cho tao biết.

Bếp Sạc: Dạ! Quan lớn gọi. Chứ con đâu có gọi. Dạ! Đâu có tự nhiên con vào.

Ông Phủ: Tao nhấn chuông, đứa nào vào không được nữa là mày.

Bếp Sạc: Dạ! Đâu được, quan lớn! Con là người tin cẩn của quan lớn mà. Hễ chuông kêu, là có mặt con. Tiếng reng chưa dứt, là có con tới. Con sáng hơi chuông. Cho nên có đứa nó ác mồm, nó nói con như kền kền sáng hơi thây ma vậy đó.

Ông Phủ: Giỏi à! Hứ! Cái thằng chó má đó, hồi trước nó cũng sáng hơi chuông như vậy, cho nên mới xảy ra nông nỗi.

Bếp Sạc: Dạ! Quan lớn nói ai ạ?

Ông Phủ: Còn ai vô đây nữa, mà mày hỏi cơ hỏi cầu chứ. Hứ! Cũng tại tao tin người tín cẩn tay chân, cho nên mới xảy ra tác tệ như vậy.

Bếp Sạc: Á à! Thì ra quan lớn giận nó. Cho nên quan lớn sai con sắp đặt, gaài... nó ha.

Ông Phủ: Mày sao cứ um xùm hoài à. Đó là mày hại tao rồi, chứ đâu phải mày hại nó đâu.

Bếp Sạc: Ủa! Vậy hả?

Ông Phủ: Từ rày tao cấm nhắc tới cái chuyện cũ đó nữa, nghe chưa?

Bếp Sạc: Dạ!

Ông Phủ: Bây giờ mày đi vào trong nhà. Mời bà mày ra đây, cho tao nói chuyện coi.

Bếp Sạc: Dạ! Cô Hai à...

Ông Phủ: Ôi thôi... thôi! Cái thằng! Trời đất ơi! Sao mày la làng lên như vậy.

Bếp Sạc: Hả?

Ông Phủ: Tao biểu mày đi vào trong, mời bà mày nghe chưa? Sao mày đứng đấy, mày la. Cái đồ chết bằm này, đi đi...

Bếp Sạc: Dạ!..




21:28 (7) L3C2 Tại dinh ông Phủ Trần (Bắt rể)

Ông Phủ: Ờ! Kìa! Liễu con! Con ra quận đường làm chi đây con?

Thúy Liễu: Dạ! Má biểu con lên đây để... để thưa với ba, là là là... là con không chịu chỗ đó đâu.

Ông Phủ: À, như vậy là má của con đã cho con biết rõ
việc chọn lựa của ba.
Tìm người nhận hôn nhân,
làm chủ cái thai.
Là để gánh nhục cho gia đình.

Thúy Liễu: Nhưng anh ta là một kẻ nhà quê.
Chức phận lại nhỏ nhen.
Thêm gia thế quá nghèo hèn.
Sợ xấu mà đi gánh nhục.
Thà là con vô ở trong chùa.

Bà Phủ: Hứ! Ở trong chùa?
Đặng mày lang bang.
Mang tiếng mang tăm.
Vài năm thêm một bụng.
Tự tác tự tung,
rồi xấu hổ thêm ra.

Ông Phủ: Con à,
cái chỗ này
là bạn cũ của ba.
Nghèo nhưng sạch,
dù rách vẫn thơm.(?)
Con đã ra tác tệ
mà đòi cao sang phú hộ,
Đáy nước mò trăng.

Bà Phủ: Má thấy thằng Vũ Khắc Điệp
tuy nghèo nhưng trẻ đẹp.

Thúy Liễu: Má! Má nói Điệp còn trẻ và đẹp hả má?

Bà Phủ: Ừ! Ừ thì thì tao coi mắt sơ sơ rồi.

Thúy Liễu: Ứừ! Còn vớt vát được điểm đó... thì thôi, con, ơ, con chịu.

Bà Phủ: Dữ ác không á! Vậy ông lo tiến hành gấp gấp đi nha. Chứ để ngày qua ngày á, nó nở bề ngang cái, chêêết... tôi à...



22:30 (8) L3C3 Tại dinh ông Phủ Trần (Phục rượu Bẫy tình)

[Âm nhạc - Tiếng cụng li]

Ông Phủ: À này cháu, uống đi cháu. Uống đi! Mới có vài ba li mà, ăn thua gì. He he he...

Điệp: (Giọng lè nhè) Ờ! Dạ! Cháu có uống đây chớ...

Ông Phủ: Ừ! Không sao. Cháu uống đi... Nam vô tửu như kỳ vô phong... Ha ha...

[Tiếng cốc vỡ]

Ông Phủ: Ahá! Rồi!... Có phong, không phong, thì nó cũng sủi lơ rồi. He he he... Bà bà bà bà bà phụ tôi coi, bà dìu nó, bà đưa nó vô phòng con Liễu... Cứ coi này... He he he...

[Âm nhạc]

Ông Phủ: Chuyện gì, chuyện gì đấy? Vặn đèn lên coi.

Bà Phủ: Trời ơi!... Như vậy thì còn gì là gia phong nề nếp của nhà quyền quý nữa nè. Trời! Ông ơi! Ông thương nhớ bạn cũ mừng chi, cho hại con, hại cái. Ông nghĩ đến tình xưa mà chi, mà rước điếm nhục về nhà.

Ông Phủ: Hừ! Thằng khốn nạn! Mày có nghe thấy việc gì đang xảy ra trước mắt mày không hả?

Thúy Liễu: Dạ! Con lỡ dại. Ba má tha cho con. Nể tình bằng hữu cũ, mà... mà tha cho anh Điệp.

Ông Phủ: Trời ơi! Sao cha của mày không có chịu đội mồ mà sống dậy, để chứng kiến cái cảnh này nè. Trời ơi là trời!

Điệp: Bác!... Bác!... Cháu!... Cháu đã!... Trời!...

Bà Phủ: Trời!... Trời trời trời trời, nó... nó ngã là nó chết. Ông! Ông ơi! Coi chừng án mạng.

Ông Phủ: Hừ! Án mạng gì? Chỉ có án tiền dâm, hậu thú mà thôi. Bà sửa soạn, để ngày mai, hai vợ chồng mình đến gặp mẹ nó, mà hoàn tất kế hoạch.




24:33 (9) L4C1 Tại nhà Bà Cử (Ép cưới)

Ông Phủ: Hà! Đó! Đầu đuôi câu chuyện nó vậy đó. Cũng vì cái chuyện đó, mà mà mà mà vợ chồng tôi bắt buộc phải lặn lội xuống đây.

Bà Phủ: Hứ! Cũng tại ông bày chuyện đãi đằng, rượu chè cho quá độ, mới ra cớ sự đó. Trời ơi! Bây giờ nó tác tệ như vậy rồi..., rồi phải tính sao đây?

Bà Cử: Trời ơi! Nó làm khổ chi vậy nè trời! Bây giờ quan lớn thân hành đến đây bắt tội, thì mẹ góa, con côi, đành quỳ xuống đây xin chịu tội.

Ông Phủ: Thôi chị Cử! Chị đứng lên đi! Kẻo tôi phải đắc tội với người xưa. Dù sao đi nữa, thì... hơ... ván nó cũng đã lỡ đóng thuyền rồi, chị à.

Bà Phủ: Vậy chị nhờ mối lái, đến dạm hỏi, tôi gả phắt con Thúy Liễu cho thằng Điệp cái cho rồi.

Ông Phủ: Thôi được rồi. Bấy nhiêu lời đó cũng đủ lắm rồi. Để cho chị Cử, chị lo liệu. Hừ! Chị lo sao thì chị lo, hả chị Cử. Vợ chồng tôi xin phép kiếu từ.

[Tiếng động cơ xe xa dần]


25:33 (10) L4C2 Tại nhà Bà Cử (Tình mẹ)

Bà Cử: Điệp! Điệp ơi! Mày gây chi chuyện khổ quá vậy, Điệp! Hương hồn của cha mày, chắc cũng hổ lây nơi chín suối. Nhà cửa thiếu trước, hụt sau, vầy đây nè, thì làm sao mà đủ lễ, để cưới con quan. Bằng như quyết liệt từ nan, thì làm sao cho khỏi tội tình với người trên trước.

Điệp: HâyÀ! Mẹ! Con hư đốn quá. Chuyện vừa qua, con bàng hoàng như cơn ác mộng.

[Nói Lối]

Bà Cử: Con ơi!
Đành là giữa cuộc sống,
bả vinh hoa, mùi phú quý
lắm khi cũng che mờ nghị lực.
Con người vốn dĩ sinh ra muôn đời ham muốn.

[Vọng cổ câu 5]
Mẹ nuôi con còn sợ con thiếu thốn
từng giọt sữa, hột cơm.
Sợ con thèm khát
chất chồng thêm.
Rồi lớn lên trong cuộc sống bon chen,
không tránh được sai... lầm...(!)
Biết bao năm giáo huấn,
con điên dại một lần,
thì cầm bằng như bỏ hết.
Dẫu chết được liền,
mẹ cũng chẳng an tâm.
Cha con giữ đạo thanh bần
cho đến chết.
Của cải thì
chỉ còn chút khiết tâm
Đến cửa nhà giàu
mà không giữ được tấm thân.
Để chàm dây mực ô nhục mang hận ràng.

Điệp: Con chưa từng uống rượu nên mới ra nông nỗi.
Giờ có hối thì cũng chậm mất rồi.

[Vọng cổ câu 6]

Bà Cử: Phải chi người ta còng đầu mày.
Bắt mày làm tình làm tội
Thì cũng dễ xử cho mẹ.
Đằng này... trời ơi!
Họ không làm thế.

Điệp: Người ta biện tình bằng hữu với cha con ngày trước,

Bà Cử: Để bao che tội lỗi cho mày.
Còn hứa hẹn đỡ nâng.
Đưa mày vào vòng vinh hiển.
Đành rằng người ta có lòng nhân hậu,
với con cái của bạn bè.
Nhưng cũng muốn dùng mày
làm bình phong che tiếng xấu.
Mẹ thắc mắc lo âu,
sợ thiên hạ chê cười,
mình tham sang phụ khó.
Sợ cha mày dưới cửu nguyên xấu hổ,
vì vợ con đã bội ước, vong nguyền.
Chuyện "Chỉ phúc giao hôn"
với gia đình ông Tú.
Mẹ coi như lời thề
tối khẩn linh thiêng.
Dù cho biển cạn non mòn.
Dẫu con tù tội
mẹ cũng đành thôi con.

Điệp: Cảm ơn mẹ! Chân tình thành khẩn của mẹ làm cho con thấy nhẹ nhõm lương tâm và xấu hổ cũng vơi đi đôi chút. Con sẽ đến phủ đường phân biệt thiệt hơn và bằng lòng thọ phạt. Nếu quan phủ thay lòng đổi dạ...

Bà Cử: Mình nghèo tiền nghèo bạc, chứ không nghèo nhân nghĩa nghe con!

Điệp: Có một điều con xin mẹ giữ cho, là đừng tiết lộ việc này với gia đình bác Tú. Tuy mơ màng chưa rõ mình có phạm tội hay không, nhưng con cũng thấy xấu hổ với Lan. Lòng phập phồng lo sợ cho nàng đau khổ.

Bà Cử: Bình sanh mẹ không thích dối gạt ai. Gặp bác Tú mày á, mày liệu nói sao đó, thì mày nói.




29:37 (11) L4C3 Tại nhà Bà Cử - (Lời giao ước cũ)

Ông Tú: Tôi biết hết rồi. Á! Chuyện này theo tôi nghĩ, chỉ có một cách giải quyết cho ổn thỏa. Đó là làm theo ý ông bà Phủ.

Bà Cử: Kìa anh! Dạ! Dạ! Anh mới qua. Dạ! Mời anh ngồi. Thiệt con cái nó làm cho mình khổ tâm quá.

[Văn Thiên Tường]

Điệp: Dạ! Thưa bác! Sao... sao bác biết được!?...

Ông Tú: Con Lan á! Hồi nãy, tôi sai nó qua đây. Tình cờ gặp lúc ông bà Phủ xuống đây nói chuyện. Nó đứng ngoài hè, nó nghe hết. Nó mới chạy về nhà, vừa khóc, vừa nói.
Ừ, mà không!
Nó khóc thật nhiều
chớ có nói được gì... đâu...
Tôi cố dỗ dành,
hỏi rõ đầu đuôi.
Nó mới nức nở
nghẹn ngào thưa qua.
Như sét đánh bên tai.

Điệp: Cháu rất tủi hổ.
Rất khổ sở trong lòng.
Không hiểu cớ gì?
Mà cháu lại gây điều tác tệ.
Làm xót xa lòng mẹ.
Làm đau khổ bạn chung tình.

Bà Cử: Tôi muốn chết.
Cho khỏi gai mắt, chướng tai.
Chỉ có một thằng con trai.
Mà nó bạc nghĩa vong tình.

Ông Tú: Chuyện đã lỡ rồi.
Mình hãy tìm phương giải quyết, cho êm đẹp.
Để khỏi ai phải vướng bận trong lòng.

Bà Cử: Bận lòng thì chắc không ai tránh khỏi rồi. Làm sao gặp mặt anh hằng ngày mà tôi không xấu hổ. Làm sao mà tôi dám nhìn mặt ông dưới cửu nguyên. Mày thấy cái tai hại của chuyện mày làm chưa? Hỡi thằng bất hiếu!

Điệp: Con nghĩ là, còn chuyện gì mờ ám trong vụ này. Thật tình cháu không biết gì hết. Cháu không nhớ gì hết cho đến khi tỉnh dậy.

Ông Tú: Ờ, có phải đêm đó cháu uống hơi nhiều rượu, cháu hơi quá chén phải không?

Điệp: Dạ! Hồi nào tới giờ, cháu đâu có biết uống rượu. Cho nên ...

Ông Tú: Àu! Khi người ta say thì làm sao biết được mình đã làm gì. Làm sao dám cả quyết mình không có làm chuyện gì sai quấy.

Bà Cử: Rồi bây giờ anh liệu sao đây? Chứ tôi thì tôi rối trí quá rồi.

Ông Tú: Tôi đã nói là chỉ có một con đường phải chọn...

Bà Cử: Nhưng mà, hổng được đâu. Còn con Lan, còn lời giao ước cũ.

Ông Tú: Con Lan, chắc nó buồn nhiều lắm. Nhưng rồi chắc nó cũng sẽ nguôi ngoai. Còn lời giao ước cũ thì...

Bà Cử: Tôi không thể nào thay đổi được. Anh biết tánh của ông nhà tôi mà. Một lời đã hứa là như đinh đóng vô cột. Nay ổng mất rồi cũng vậy. Còn con Lan, nó hiền lành, nó ngoan ngoãn vậy đó. Thì lòng dạ nào tôi nhìn nó khổ chứ .

Ông Tú: Chỉ có lời hứa thôi, mà lỡ dở ra, tôi còn buồn như vậy. Con Lan còn buồn như vậy. Huống chi hoàn cảnh của cha con ông phủ Trần còn khổ sở đến mức nào nữa chị? Chị à! Chị cho phép tôi thắp ba cây nhang để thưa với anh Cử một đôi lời nha chị Cử.

Bà Cử: Dạ!

Ông Tú: Cảm ơn chị!

[Nói Lối]
Anh Cử!
Xưa nay người ta nói:
vật đổi sao dời.
Nhưng tôi tin là tình thân
giữa hai gia đình mình
không bao giờ dời đổi.

[Vọng cổ câu 4]
Thắp ba nén nhang.
Tôi thành tâm xin anh thứ lỗi.
Vì tôi xin rút lại lời giao ước.
Đã từ lâu ràng buộc... hai... nhà...(!)
Anh biết tánh tôi mà.
Xưa nay tôi chưa hề nói hai lời.
Huống chi ngày nay
anh đã khuất núi.
Còn chị phải tảo tần
trong cảnh mẹ góa con côi.
Anh dư biết lòng dạ tôi
quyết chẳng đổi dời.
Còn chị Cử đây
thì trước sau vẫn vậy.
Nay có chuyện biển dâu biến đổi.
Anh có linh thiêng.
Tôi xin anh
đừng giận, đừng buồn.

Bà Cử: Anh Tú!
Anh quyết huỷ bỏ lời giao ước cũ?
Cũng tại tôi!
Tôi sanh con.
Mà không biết dạy con.

Điệp: Mọi việc đều do con mà ra cả.
Con không biết phải ăn làm sao,
nói làm sao cho phải.

Ông Tú: Chị Cử à!
Tôi xin thề có trời đất chứng cho:
Là tôi không có chút buồn giận chị.
Còn cháu Điệp! Cũng yên lòng đi.
Bác không phiền trách cháu đâu.
Chẳng qua cháu với con Lan
không có duyên nợ cùng nhau.
Cho nên mới xảy ra điều tai biến.
Nay chuyện lỡ ra rồi.
Người ta giàu còn quyền thế.
Thì cái chuyện này,
không có dễ gì đâu.
Với chị đây,
con Lan nó vô phước.
Nó chẳng được làm dâu thì thôi,
để nó làm con gái trong gia đình.
Nhà ở cạnh nhau,
khi tối lửa tắt đèn,
nó tới lui thăm viếng.
Còn chuyện huỷ hôn
là do tôi quyết định.
Chắc ở suối vàng,
ảnh không phiền trách chị đâu.

Cháu Điệp à! Chuyện mình gây ra, dù cố ý hay vô tình, cũng không có quyền lẩn trốn trách nhiệm. Cháu phải nhận lời cưới con ông Phủ mới phải đạo làm người.

Điệp: Nhưng còn Lan. Làm sao cho con được gặp Lan, để cho Lan hiểu rõ lòng con.

Ông Tú: Hồi nãy nó có theo bác qua đây. Nhưng nó không vô, đứng khóc ngoài hè kìa cháu à. Cháu cứ ra gặp nó đi. Bác cũng không hẹp lượng gì, mà không cho hai đứa gặp nhau một lần chót đâu.

Bà Cử: Anh Tú!

Ông Tú: Chị Cử! Chị đừng buồn. Tình thân giữa hai gia đình không có gì thay đổi đâu. Tôi không trách phiền gì chị đâu. Ừ! Thôi tôi về. Đi đi cháu Điệp!




37:40 (12) L4C4 Tại nhà Bà Cử - (Chia tay đoạn tình)

[Âm nhạc]
[Thoại]

Điệp: Lan!...

Lan: Hu hu hu...(Khóc nức nở)

Điệp: Lan! Em!...

Lan: Tôi nghe hết rồi. Tôi biết hết rồi.

Điệp: Em!

Lan: Đừng nói gì nữa hết á. Tôi khóc rồi nè. Hổng thấy sao? Mà nước mắt của tôi bấy giờ, có nghĩa lý gì, có ăn nhằm gì tới ai nữa đâu...

[Nói lối]

Điệp: Lan! Em khóc đi!
Em khóc nữa đi!
Nếu mỗi giọt nước mắt rơi
làm vơi đi trong lòng em
một phần nào buồn tủi.
Nếu dòng lệ kia
bôi xóa được
những kỷ niệm của thời qua.
Nếu bảo em cố quên đi
thì thật là đau xót cho tôi.
Còn bằng muốn em còn nhớ
là cả đời em vương khổ lụy...

[Vọng cổ câu 4]
Nhưng thôi, Lan ơi!
Em hãy quên đi.
Chứ nhớ làm chi
cái con người phản... bội.
Bao nhiêu tiếng yêu thương
còn âm vang trong gió.
Ơn nghĩa nặng oằn vai
mà đã vội... vong... tình...(!)
Lan ơi!...
Tôi không biết nói làm sao
cho em hiểu được lòng mình.
Trong khi đối với Lan,
tôi là người bạc nghĩa.
Đối với bác Tú ở bên nhà,
tôi là kẻ vong ân.
Hạt cơm ân cơm nghĩa
còn dính ở kẽ răng.
Tiếng nhớ lời thương
còn vương trong hơi thở.
Trời ơi!
Tôi là một kẻ ngu si khờ dại.
Đã làm nát lòng tôi.
Còn gây khổ lụy
cho bao người.

[Nói dặm]

Lan: Tôi nè! Tôi mới ngu.
Chớ người ta
đâu có ngu, có dại.
Người ta ngu
sao người ta biết kiếm
vợ giàu, vợ giỏi.
Biết chọn cho mình
một tương lai
sáng sủa tốt tươi.
Còn tôi!...
Tôi coi như cuộc đời
đã gởi trao.
Nên cả ngày thui thủi.
Chiều lo chuyện nhà.
Sáng gánh hàng ra chợ.

[Vọng cổ câu 5]
Mà mắt không dám nhìn
một chàng trai.
Tai không dám nghe
một lời nói ngọt ngào...
Sáng ở bên nhà
lo cho cha tách nước.
Chiều qua bên đây
hầu mẹ miếng trầu...
Ngày ngày bấm đốt ngón tay,
tính từng giờ, chờ đợi.
Mong buổi nắng hè.
Sợ lúc mưa thu.
Nhưng từ nay thì
hết sợ lá bàng rơi.
Thôi mong con ve sầu
trên cành me cao giọng hát.
Có ai về nữa đâu
mà tôi chờ, tôi đợi?
Mà ra bến ngóng mong,
rồi hờn giận con đò.

[Nói dặm]

Điệp: Lan à!
Mỗi lời em nói
như kim châm, muối xát.
Em có biết là
tôi cũng đau khổ
tới mức nào không?
Bác ở bên nhà
cũng đã hiểu.
Mà tha thứ cho tôi.
Tôi cũng xin Lan:
đừng hờn, đừng trách.
Nghe Lan!

[Vọng cổ câu 6]

Lan: Không!... Tôi đâu có giận, có hờn,
có trách móc ai đâu.
Chắc còn hổng bao nhiêu ngày nữa
là tới buổi đón dâu.
Có vợ rồi
nên tử tế với người ta.
Vì người con gái
một lần dang dở
là cả đời sầu khổ.
Không biết được tới bữa đó,
tôi có qua được bên này
để phụ giúp một tay?
Hay là tôi ở bên nhà
một mình rồi tôi khóc.
Khóc mừng cho người ta
trăm năm hạnh phúc.
Khóc cho tôi
sao duyên phận bẽ bàng.
Nước đã theo dòng
ra biển Đông bát ngát.
Mà đám lục bình
còn trôi dạt long đong.
Đâu có ai đem con sáo qua sông.
Mà sao sáo cũng xổ lồng bay xa.

Điệp: Lan! Tôi... Anh... anh, anh không biết phải dùng lời lẽ gì để nói với em bây giờ. Có lẽ cái số phận của chúng ta là như vậy đó.

Lan: Phải rồi, cái số phận của tôi như vậy đó. Cho nên năm nào tôi cũng một lần đón người ta về. Rồi một lần tiễn người ta đi. Còn lần này, chẳc không bao giờ còn được đón người ta về với tôi nữa.

Điệp: Lan em!

Lan: Thôi anh đi đi!

Điệp: Em!

Lan: Đừng nói gì tôi nữa hết. Đừng nói gì nữa hết.

Điệp: Lan! Lan!

[Tiếng tràng pháo nổ]

Ca khúc: Pháo đỏ rượu hồng
Pháo đỏ rượu nồng đưa sáo sang sông.
Sáo ơi! Sáo hỡi sao sáo xổ lồng
Xổ lồng nên sáo sang sông
Để người ngơ ngác trông mong
Để cho người tan nát lòng

Ve sầu gọi hè trên nhánh me Tây
Gió thu chưa tới, nhưng lá rơi đầy
Mà rồi ai đã đi xa
Để tình đôi ngả đôi nơi
Pháo hồng rền vang tiễn người.

[Âm nhạc]


45:40 (13) L5C1 Tại dinh ông Phủ Trần (Phận rể hờ)

[Tiếng chuông đồng hồ điểm 9 tiếng]

Bà Phủ: Dữ ác không á! Chín mười giờ tiểu thơ nhà này mới chịu ra khách à. Con gái mới có chồng, mà ngủ trưa quá, thiên hạ họ cười chết, nghe con.

Thúy Liễu: Maá!...

Bà Phủ: Gì đây?

Thúy Liễu: Con không chịu nổi cái cảnh lãnh đạm, thờ ơ này nữa đâu. Có chồng mà phòng không, gối chiếc, thì thà ở vậy còn hơn à.

Bà Phủ: Trời đất ơi! Con nói sao, má má nghe lùng bùng cái lỗ tai, không nghe gì hết trơn vậy à. Ông ơi! Ông ra đây mà nghe nó nó nó nó nó nó...

Ông Phủ: Gì mà mà mà mà bà la ỏm tỏi lên. Làm như là cháy nhà vậy?

Bà Phủ: Con Liễu nó nói: cả tháng nay, thằng Điệp nó... nó nó nó nó lạnh lùng, như cục nước đá vậy đó.

Ông Phủ: Trời ơi! Như vậy là kế hoạch bắt rể hờ của bà nó nó nó nó nó ăn tết(?) hết trơn rồi. Liễu à! Bộ thằng Điệp nó nó nó...

Bà Phủ: Đợi tới nước non này, mà mới báo cáo nè trời! Cái bụng mày một ngày một lớn. Tao với ba mày, lấy cái gì mà đậy cho kịp nè nè nè. Trời!

Ông Phủ: Trời ơi! Bà ơi, bà đừng có ôm xồm quá như vậy. Để rồi nó phong thanh ra ngoài, thiên hạ họ cười chê. Thôi! Con Thúy Liễu vào trong đi. Để đó ba lo cho.

Bà Phủ: Bếp Sạc đâu rồi?

Bếp Sạc: Dạ!

Bà Phủ: Gọi cậu Điệp vào hầu quan lớn coi.

Thúy Liễu: Ba má! Ba má tính sao thì tính, chớ con chịu hết nổi rồi đó.

Ông Phủ: Thôi được rồi, con vào đi. Để rồi ba lo cho.
Bà nó ơi! Nghe tôi dặn nè: hễ bà thấy tôi dữ, thì bà phải hiền nghe chưa? Hễ tôi buộc, thì bà gỡ. Mà tôi cứng rắn, thì bà phải mềm, nghe chưa? Ừ, kìa, con nó đến kìa.

Điệp: Dạ! Thưa ba cho gọi con.

Ông Phủ: Ừ! Má mày gọi mày, chứ tao không có gọi.
Đó! Nó đến đó, bà có gì không bằng lòng, vừa ý, thì bà cứ nói thẳng, để cho con nó biết đi. Lựa là phải mắng vốn cho tôi. Hừ! Tôi làm quan là để tôi xử thiên hạ kìa, chứ không lẽ tôi xử kiện ở trong nhà này hay sao? Hừ!

Điệp: Dạ! Thưa má! Vợ chồng con, ăn ở không vừa lòng má điều chi? Xin má thẳng thắn rầy dạy. Chúng con đội ơn má.

Bà Phủ: Tôi đâu cần cô cậu "quạt nồng, ấp lạnh". Đâu cần cô cậu dâng cơm, trà nước. Mà chỉ muốn cô cậu ăn ở thuận hòa, đầm ấm với nhau.
Vui vẻ mặn nồng trước sau.
Không ngại tốn hao.
Bắt rể về nuôi trong nhà.
Phiền hà điều chi?
Mà để vợ mình côi chiếc?

Ông Phủ: Hay nó còn mặc cảm sang hèn?
Cho nên nó mới
lãnh đạm thờ ơ?
Ngày qua ngày
rồi thủng thẳng,
nó quen bà à.

Điệp: Dạ! Thưa ba!
Con nghĩ là:
tám, chín tháng sau,
mặc cảm kia
có lẽ sẽ tiêu tan.

Bà Phủ: Trời ơi! Ông nghe chưa?
Thôi thôi, ông cứng đi.
Để cho tôi mềm.

Ông Phủ: Làm rể cái nhà này á
thì phải gọi dạ
và bảo vâng.

Điệp: Dạ! Vâng! Lúc nào con cũng nghe lời ba má chỉ dạy.

Ông Phủ: Ừ! Vậy là được à. Sớm biết điều là kẻ thức thời. Lầm lầm lì lì như vậy là một thằng dại. Biết chưa?

Bà Phủ: Mà biết giả dại qua ải, mới là đứa khôn đó con à.

Điệp: Dạ! Vâng! Dạ!



48:36 (14) L5C2 Tại dinh ông Phủ Trần (Sự thật tiết lộ)

Bếp Sạc: Suỵt... Cậu! Cậu... Nói ngay... Nói ngay...

Điệp: Hờ! Gì mà quan trọng quá vậy? Thầy Đội!

Bếp Sạc: Trời ơi! Cậu kêu ngạo em hoài. Chưa có mang lon cai, mà đội cái nỗi gì, cậu? Đội hũ, đội lu, đội dù, đội lọng gì? Cậu biểu phứt cái, em thi hành liền à. Trời ơi! Rồi cái, cậu làm ơn, cậu lén lén, cậu xem lại cái hồ sơ dùm em, coi nó có...

Điệp: Tôi đã cho anh biết rồi. Không có gì thay đổi về giờ chót cả.

Bếp Sạc: Trời! Không thay đổi giờ chót, nghĩa là em phải đổi xuống Hóc Bò Tó?
Cậu ơi! Em có lỗi tội gì đâu?
Mà phải đổi đi xa.
Ức oan còn hơn đem giết đi.
Ôi đời là vậy khi "cung tàn điểu tận"...

Điệp: Ha! Biết vậy, còn than vãn nỗi gì?
Thôi lên đường đừng buồn.

Bếp Sạc: Nhưng trước khi bỏ,
chốn này đây.
Tôi nói rõ cho cậu hay.
Vì sao, mà tôi phải đổi đi.
Phu nhân của cậu,
mang thai với người lạ.
Ông biểu tôi hại người.
Trời ơi! Bây giờ ông hại mình.

Điệp: Ha a! Đừng nói chơi vậy nghe chú bếp.

Bếp Sạc: Chơi gì! Tôi thương cậu, tôi mới dám tiết lộ cái vụ này. Cậu không tin tôi ha?

Điệp: Chú có bằng chứng gì cụ thể không?

Bếp Sạc: Thơ của tác giả cái bào thai, gửi cho nhà xuất bản, được không? Đây! Cậu xem đi thì rõ hơn...

Điệp: Hả? Ơ... Ơ bức thơ này...

Bếp Sạc: Không phải! Lộn... Lộn, cái này nè, chứ không phải cái đó á. Mà cái đó cũng của cậu luôn nữa. Chút xíu nữa cái tôi quên mất rồi.

Điệp: Ai đưa thơ này hả? Hiện giờ ở đâu? Sao giờ này anh mới đưa tôi?

Bếp Sạc: Cái gì mà cậu quýnh lên vậy. Trời ơi! Cậu quýnh, tôi quán cái, hư bột, hư đường hết. Tôi rành cái hoàn cảnh của cậu quá mà. Tôi biểu người đưa thơ, ngồi ở ngoài ấy, để tôi tìm cách bí mật, tôi cho cậu biết. Cậu ơi! Đồng thời tôi biếu cậu một món quà nho nhỏ, để trước khi tôi lên đường xuống Hóc Bò Tó ngồi ngáp ruồi cho qua ngày đoạn tháng.

Điệp: Thôi thôi trời ơi! Chú làm ơn, chú lén đưa người đó đến đây gặp tôi. Mau lên.

Bếp Sạc: Được rồi! Mấy cái vụ vượt hàng rào sắc, là nghề của em mà cậu. Cậu yên chí đi. Cứ đọc thơ đi. Cậu đọc chưa hết thơ, là cái người đưa thơ, trước mặt cậu liền.

BÀ CỬ:
"Điệp con!
Từ hôm đám cưới tới nay, má nhớ và trông con hoài mà không thấy vợ chồng con về. Má biết là hai con bề bộn công chuyện, nhưng con biết dưới mình mà, bà con ưa sầm xì bàn tán lắm. Nếu có thể được, vợ chồng con nên thu xếp về thăm má. Lúc này, má ở nhà có một mình. Buồn lắm. Con Lan, nó vô chùa, nó tu rồi".

Điệp: Trời ơi! Nàng đã thích pháp quy y. Mà chính tôi là thủ phạm đưa nàng vào đoạn đường quẫn trí. Lan! Lan ơi! Tội tình chi mà phải tự đọa đầy, quay lưng với trần thế. Giam cuộc đời vào thế giới vô ưu.

Bếp Sạc: Nhỏ! Nè! Lại đây. Đó, vô đi! Vô nói gì, nói lẹ lẹ, đặng ta dẫn ra nghe không?

Xuân: Dạ! Cảm ơn ông Ách!

Bếp Sạc: Gì ông Ách? Tao là Bếp. Có lên chức, là lên ông Lò thì được, chứ ông Ách thì còn khuya. Kìa, kìa, cậu Hai ra kìa.

Xuân: Anh Điệp! Em ra thăm anh đây. Thôi cảm ơn ông Cò nghe ông Cò.

Điệp: Kìa Xuân! Em cảm ơn ông Cò nào?

Bếp Sạc: Dạ! Em nói chơi cậu ấy. Chứ lớn hơn Bếp là ông Lò, chứ đâu có ông Cò nào đâu. Cậu ơi! Thôi tôi bước ra ngoài, tôi canh cửa. Cậu nhắn gì về nhà, nhắn lẹ lẹ. Rủi đổ bể nghe cậu. Chẳng những cậu không yên thân, mà tôi kỳ này khỏi xuống Hốc Bò Tó, mà ông đưa xuống Kẹt Bà Tò luôn. Lẹ lẹ đi nghe cậu.

Điệp: Sao Xuân? Chị Lan em xuống tóc rồi hả Xuân?

Xuân: Anh nói chị Lan xuống đâu? Chị đâu có xuống đâu, mà chị lên chùa. Rồi ở biệt ở trong ấy luôn à.

Điệp: Trời! Thật rồi! À! Nè Xuân! Em... em không đi thăm chị ấy sao? Ở nhà không có ai cản ngăn, rồi không ai lên rước chị về sao Xuân? Chị Lan có nhắn gì với anh không hả Xuân? Có không em?

Xuân: Anh hỏi gì nhiều quá vậy? Thì chị Lan trốn nhà đi vô chùa, nên không có ai biết, làm sao mà cản. Cái chị bị người ta hớt Ma-Nơ-Cua cái đầu láng bóng à. Cái chị mắc cỡ quá, không cho ai thấy mặt hết á. Tía có lên kêu chị về, mà không gặp. Em lén chui qua rào vô chùa, kiếm hoài, cũng không thấy nữa. Tía nói, chị biết anh cưới vợ, nên chị mới vô chùa đó.

Điệp: Phải đó! Chị Lan của em thương anh nhiều lắm.
Biết từ đây xa anh vĩnh viễn.
Nên mới mượn chốn thiền môn
chôn sầu, lấp thảm.
Để quên đi
cảnh trái ngang, phận bẽ bàng.
Anh càng thấy thương Lan.
Lòng anh như nát như tan,
khi biết Lan xuất gia
sống đời khổ hạnh.

Xuân: Anh có vợ làm gì!?
Cho chị buồn chị quy y.
Hay anh đừng cưới vợ nữa đi.
Cho chị Lan chị về nhà.

Điệp: Anh sẽ đi lên tới chùa.
Tìm cho gặp mặt Lan.
Rồi kể rõ khúc nôi.
Mong rằng Lan sẽ khuây sầu.
Mà về với gia đình.
Và tha thứ cho anh.

Xuân: Vậy mình đi bây giờ đi anh Điệp.

Điệp: Ờ, đi em.

Bếp Sạc: Khoan! Báo động, báo động! Nhỏ! Trời ơi! Mày đi ra đi nhỏ. Trời đất ơi! Trời ơi! Đi đi! Mau đi ra đi! Cô Hai xuống kia kìa.

Điệp: Tôi đưa em tôi đi, có chuyện cần. Nếu cô Hai có hỏi, anh nói sao thì nói, cho xong thì thôi.

Bếp Sạc: Trời ơi! Cậu!

Điệp: Đi em Xuân.

Bếp Sạc: Cậu! Cậu đừng đi! Trời ơi! Cậu đi thì chết tôi rồi. Cái điệu này tôi lãnh đủ rồi!

Điệp: Anh cứ nói là tôi đi mua đồ. Cô Hai ở nhà sửa soạn đi. Rồi tôi về, tôi đưa cô về thăm mẹ tôi.
Mình đi em Xuân! Cho kịp chuyến xe lửa sáng nay.

[Tiếng xe lửa chạy, kéo còi]


55:48 (15) L6C1 Trong chùa (Cánh bướm Cành Lan - Nam Ai)

[Âm nhạc]
Lan Bướm Ưu Sầu
Chôn bướm với lan giết lòng thương nhớ.
Lên chốn vô ưu sống đời nâu sồng.
Còn đâu ân xưa ngày cũ.
Tóc xanh em hủy đi rồi.
Dáng xưa kia xóa mờ tâm khảm.
Ân ái đã tan, nghĩa tình đâu nữa.
Xa cách bể dâu đổi dời muôn đời.
Vì đâu hoa xưa lìa cánh.
Bến xưa thay đổi con đò.
Để hôm nay... khóc tình dở dang...

Chú Tiểu: Chú Điệp! Chú làm gì đó? Sao lại đắp nấm mồ con con, rồi khóc than kể lể?

[Nói lối vào Nam Ai]

Lan: Tôi vùi chôn xác bướm khô nơi đáy mộ...

[Nam Ai 8 câu]
Như vùi sâu chôn kín nỗi niềm...riêng.
Đã từ lâu đeo đẳng trong lòng.
Chôn cành lan khô.
Như chôn mảnh tơ lòng.
Hai nấm mồ song song.
Để Xuân, Hạ, Thu, Đông.
Dẫu mưa nắng dãi dầu.
Cùng hứng chịu chung đôi.

Chú Tiểu: Chú đã đem thân gửi cửa thiền.
Sao còn vương vấn chuyện thế gian!?

Lan: Kể từ bây giờ.
Tôi quên hết chuyện xưa.
Xác bướm cành lan đã vùi chôn nơi đáy mộ.
Là chôn đi bao nỗi đau buồn.

Chú Tiểu: Sao giọng nói chú nghẹn ngào.
Sao lệ đẫm hoen mi!?

Lan: Tôi! Tôi đâu có khóc.

Chú Tiểu: Chú lại mang thêm tội vọng ngữ rồi đó. Thôi, chú vào cho thầy dạy việc.

Lan: Huynh đừng mách lại với thầy nhá. Lần này thôi. Tôi, tôi không khóc nữa đâu.

Chú Tiểu: Thôi! Chú lên hầu thầy trên chánh điện nhá.

Lan: Vâng!



59:13 (16) L6C2 Trong chùa (Cắt đứt dây chuông)

Điệp: Chú tiểu ơi! Chú làm ơn cho tôi hỏi thăm.

Chú Tiểu: Mô phật! Thí chủ có điều chi mà tất tả dựt chuông, gọi cổng?

Điệp: Chú làm ơn cho tôi gặp người con gái tên Nguyễn Thị Lan, đã vào đây thích pháp

Chú Tiểu: Thí chủ lầm chùa rồi cũng nên. Ở đây có một người vừa thọ giới Sa-di, nhưng lại là một nam nhi tên Điệp.

Điệp: Thôi đúng rồi. Chú vào gọi dùm người ấy ra đây. Vì người ta vì tôi mà bỏ nhà bỏ cửa, người ta vì tôi mà...

Chú Tiểu: Chính chú ấy giữ việc giữ chuông mở cổng. Thí chủ...

Điệp: Xin chú mở cổng cho tôi, cho tôi vào, tôi van chú mà. Chú làm ơn...

Chú Tiểu: Kìa, chú ấy ra đến kìa.

Điệp: A, Lan! Lan ơi! Mở cổng cho anh vào. Anh lên đây tìm em đây nè. Lan!

Lan: Trời! Điệp! Hãy về đi!

Điệp: Lan! Lan! Lan!

Chú Tiểu: Chú ấy đã cắt đứt dây chuông.

Điệp: Lan! Lan ơi! Em cắt dây chuông, là cắt đứt cả tình ta rồi.

Chú Tiểu: Chú ấy đã quyết tìm quên lãng. Xin thí chủ chớ làm náo động cửa thiền. Chớ đem bụi trần làm vấy đục chốn an không. Xin cho buộc kẻ tu hành trở về cùng tục lụy. Thí chủ hãy về đi!

Điệp: Vâng!



1:00:40 (17) L7C1 Tại nhà Bà Cử (Ly dị)

[Tiếng chó sủa]

Thúy Liễu: Hù! Hù! Đừng có sủa nữa! Sủa hoài, ta sốt ruột quá rồi đó. Lội bộ mỏi chân gần chết à.

Bà Cử: Ý! Vợ chồng thằng Điệp về tới đó hả con?

Thúy Liễu: Ủa! Bà... Bà là má của anh Điệp đây à? Má anh Điệp mà vầy đây sao?

Bà Cử: Con! Con hổng... hổng nhớ được má sao con?

Thúy Liễu: À! Mới gặp hôm đám cưới đây mà.

Bà Cử: Ủa! Còn thằng Điệp đâu rồi? Bộ nó...

Thúy Liễu: Treo banh! Quốc bộ tới đây muốn rã cặp giò đây nè. Ảnh còn khệ nệ đằng sau. Lúc quẩy, lúc mang, lúc cồng, lúc đội. Kìa! Chả về kìa.

Bà Cử: À con! À con ngồi đây nghỉ, để mẹ đi đun nước, pha bình trà ngon cho các con uống. Nước hồi sáng lạnh tanh rồi.

Thúy Liễu: Trời ơi! Nóng gần chết mà cho uống nước trà. Bộ ở đây không có nước đá hả? Ờ mà thôi, nấu đi. Tắm nước nóng cho nó sảng khoái. Hứ! Nhà gì như cái ổ chuột, bực bội chết được.

Điệp: Hờ! Về chơi năm ba ngày, mà mang theo cả đống vali. Bỏ lại thì sợ mất. Còn ôm đồm thì phải có ba đầu, sáu tay, mới xách hết được. Ha!

Thúy Liễu: Nhà cửa gì mà không có được một đứa con nít đi sai vặt nữa.

Điệp: Dạ! Thưa mẹ! Con mới về. Mợ! Mợ có thưa mẹ chưa?

Thúy Liễu: Rồi!

Bà Cử: Mẹ vừa pha nước xong, hai con đi tắm đi, cho nó khỏe.

Điệp: Ý! Mẹ làm gì lạ vậy. Nhà không có người ăn kẻ ở, mẹ để đó cho vợ...à hà.. vợ chồng con lo. Ầy! Mấy chuyện lặt vặt vậy à mà... mà mợ nó lại để...

Thúy Liễu: Ai mượn, ai sai, ai biểu? Bả tự động, bả đi, mà cự nự với tôi là sao?

Bà Cử: Nhà mình thì không có người. Vợ con thì lại không có quen làm lụng chân tay. Chuyện lặt vặt thì để cho mẹ lo.

Thúy Liễu: Đó! Nghe người ta nói chưa? Tôi có sai phái ai đâu.

Điệp: Thôi! Thôi cô nín đi!
Đừng tru tréo thêm cho lợm giọng.
Với mẹ chồng của cô,
cô gọi chỏng lúc xưng hô.
Này! Tôi nhắm mắt làm ngơ.
Sẵn sàng bỏ qua mọi việc.
Từ cái việc mà ngấm nguýt chồng con.
Đến sự tồn tại của cái thai hoang.

Thúy Liễu: À! Hôm nay anh lại lên giọng cầu cao.
Về đây để bắt bẻ nọ kia hả?

Điệp: Hứ! Về ở đây, hay ở phủ đường, cũng chỉ vậy thôi.
Vô phép xấc xược với mẹ tôi hả?
Hành động đó không tha thứ được.

Thúy Liễu: Giờ, anh muốn gì đây?

Điệp: Ra tòa ly dị là xong.

Thúy Liễu: Nè! Anh đừng tưởng tôi đui mù không thấy, không biết việc gì của anh hết, mà lầm. Tôi đã cho người theo dõi anh từ lâu kìa. Tôi đang nắm trong tay những bằng chứng phản bội. Muốn ly dị à? Há! Dễ mà...

Bà Cử: Thôi! Cho mẹ xin đi. Đừng ai lớn tiếng với ai hết. Các con về đây là mẹ vui, mẹ mừng. Có cực khổ trăm bề, mẹ cũng thỏa dạ. Xá gì ba cái việc lặt vặt, cỏn con đó. Mẹ làm lụng hàng ngày nó quen tay rồi. Đừng! Đừng ai vì mẹ, mà lời qua tiếng lại. Mẹ còn khổ tâm hơn kìa.

Thúy Liễu: Anh tưởng đâu tôi sung sướng lắm, vinh hạnh lắm để theo anh về đây à? Ra đường, tôi mắc cỡ muốn chết. Chui vào căn nhà ộp ẹp, nóng rang cả mặt mày vậy nè. Khát nước muốn chết, có dám rớ vô cái chén, cái bát ở trong nhà này đâu.

Điệp: Cô lặng thinh là hơn. Hứ! Tôi cố nhịn, cố nén cho mẹ tôi vui kìa. Chứ kỳ thực, những lời nói mất dạy đó hả, đáng thưởng vài bạt tai nghe chưa!?

Bà Cử: Điệp! Mày nín có được không? Hai con! Hai con hãy nghe mẹ nói đây nè. Vợ chồng son nào mà không rầy rà va chạm. "Chén trong sóng còn khua" mà. Đàn bà cấn thai, ốm ngén á, thì hay sẵng tính, dễ cau có. Làm chồng, con phải hiểu. Đừng có quạu quọ quá đáng, mà tội nghiệp cho nó con à.

Thúy Liễu: Ở trên phủ đường á, tôi chưa từng động đến móng tay mà. Biết tôi có thai, khi xê dịch, má tôi còn phải cho người dìu đỡ mà.

Bà Cử: Chị xui cẩn thận vậy là tốt đó con. Mẹ cũng ráng lo chu toàn cho cháu nội của mẹ chứ. Ờ! Con cứ nằm nghỉ. Nó nói gì thì kệ nó. Mọi việc để mẹ lo.

Điệp: Hừ! Cháu nội của mẹ?! Hứ! Con không muốn mẹ phải hành xác, vì... vì cháu ngoại của ông già, bà già vợ con.

Bà Cử: Điệp! Con nói gì mà khùng khùng điên điên vậy con?

Điệp: Ờ! Người ta cũng tưởng con khùng khùng... điên điên... ha ha, nên họ mới chọn lựa đó.

Thúy Liễu: Nè nè nè, anh muốn mỉa mai ai? Nói đại đi!

Điệp: Tôi đã bày tỏ thái độ rồi, ban nãy. Hay vì cô mặt dầy quá, rồi không kịp cảm nhận. Tôi muốn ly dị. Vì cái của nợ đó, không phải là máu huyết của tôi.

Bà Cử: Điệp! Con! Con nói...

Thúy Liễu: Anh là chồng có hôn thú của tôi, mà anh dám mở miệng mạ lị vợ anh vậy đó hả?

Bà Cử: Điệp! Mẹ không ngờ con tệ như vậy đó. Ăn ở với người ta có con có cái, mà chạy chối trách nhiệm, là hạng Sở Khanh, là đứa tồi tàn...

Thúy Liễu: Là đồ hèn mạt. Đó! Mẹ nghe anh nói vậy mà được à?

Điệp: Con có bằng chứng trong tay. Lâu nay, con lặng lẽ làm thinh. Nhịn nhục cho qua ngày đoạn tháng. Nhưng con không thể để cho nó vô phép, khinh khi mẹ. Không thể gạt gẫm mẹ. Không thể cưỡng đoạt cho hòn máu vô danh kia, một thâm tình bà cháu. Tôi đã nhất quyết rồi. Cô về thưa lại với ông bà phủ, lo thủ tục đi là vừa.

Thúy Liễu: Anh đuổi tôi phải không? Có chứng mẹ ha. Được rồi, anh chống mắt, xem ba má tôi lo thủ tục ly dị cho anh nè. Tôi về!

Bà Cử: Con! Khoan đã con! Con bình tĩnh, nghe mẹ nói cái đã.

Thúy Liễu: Không bình tĩnh gì hết á! Chào!

Điệp: Hà! Mẹ cứ để cho người ta đi đi. Cầm cổng lại làm gì?

Bà Cử: Mày hồ đồ! Hạnh phúc đổ vở đã đành. Còn thâm tình, nghĩa trọng, giữa người lớn với nhau, mới biết tính sao đây?



1:06:50 (18) L7C2 Tại nhà Bà Cử - (Tin dữ)

[Tiếng chó sủa]
[Thoại]

Bà Cử: Ủa...Ai... Ai... Hình như là anh Tú qua kìa. Ờ... Con rót nước uống đi con.

Ông Tú: À! Nhà có khách hả chị Cử?

Bà Cử: Dạ! Dạ! Dạ anh mới qua!

Ông Tú: Dạ!

Bà Cử: Ôi khách khứa gì đâu. Vợ... thằng Điệp nó mới về đó anh Tú.

Điệp: Dạ! Bác mạnh giỏi!

Ông Tú: Ờ!

Điệp: Dạ! Thưa bác! Bác uống miếng nước!

Ông Tú: Để đó cháu. Có cháu về đây thật là may quá. À! Thật là đúng lúc lắm! Chị Cử à!

[Phụng hoàng]
Tôi vội vã qua đây.
Là để cho chị... hay:
Tôi được tin con Lan
đang bệnh nặng ngặt nghèo.
Như đèn treo
trước gió lập lòe.
Hồn mỏng manh
như mành treo chuông nặng.
Sắp sửa lìa trần,
hấp hối từng cơn.
Điệp con!

Điệp: Dạ!

Ông Tú: Con hãy xem đây:
Bức thơ của Hòa Thượng.

Bà Cử: Mẹ con tôi gây ra tội tình.
Nguyện xin lo lắng hết sức mình

Điệp: Cánh lan lìa cảnh...
Buồn đến gốc hoa.
Đường địa ngục thêng thang...
Nán chờ nhau.
Con tức tốc lên đường
theo lời sư cụ dặn trong thơ.

Ông Tú: "Con tạo lá lay".
Sao tạo ra chi,
ly biệt với tương phùng.

Bà Cử: Mong mỏi ơn trên còn cứu kịp.
Vơi bớt bệnh tình.
Lỗi của mình cũng được vơi theo.

[Thoại]

Ông Tú:
Để tôi đưa thằng Điệp lên chùa. Chắc nó chưa biết đường à.

Điệp: Dạ! Con có đến một lần rồi.

Ông Tú: Hả! Mà... mà.

Điệp: Dạ! Thưa mẹ! Con đi! Dạ! Thưa bác con đi!

Ông Tú: Ơ! Nè nè nè... Trời! Trời! Coi nó kìa...

Bà Cử: Điệp! Thủng thẳng rồi đi. Đừng có chạy. Té chết à con!



1:09:45 (19) L8C1 Trong chùa - (Tứ Đại Oán)

[Tiếng chân chạy vội vã]
[Nói lối]

Điệp: Kìa, chú tiểu! Tôi vừa nhận được thơ của sư cụ, nên tôi vội vã...

Chú Tiểu: Phải! Thầy tôi cho tìm thí chủ mấy ngày nay, vì bệnh tình của chú Điệp ngày thêm trầm trọng. Mà miệng cứ kêu tên thí chủ mãi không thôi. Cho nên dù Thầy tôi, chuyện đời gác bỏ ngoài tai, mà lòng vẫn không dằn được cơn xúc động.

Điệp: Chú tiểu! Chú làm ơn cho tôi gặp sư cụ để...

Chú Tiểu: Mấy ngày nay thầy tôi trông đợi thí chủ đến mỏi mòn. Người mới vừa rời chùa dự chay đàn ở Linh Sơn Tự.

[Xế xảng]

Điệp: Trời! Trời ơi!
Vậy là đến phút... cuối
tôi cũng chậm chân.
Biết phải làm sao
để gặp được nàng?
Không lẽ suốt đời
hết được thấy mặt nhau?

Chú Tiểu: Thí chủ ơi!
Chớ quá đau thương.
Trước lúc ra đi,
Thầy tôi có dặn dò:
Nếu người đến nơi này.
Hãy trao áo cà sa.
Người hãy khoác lên
giả dạng kẻ tu hành.
Rồi tôi dẫn đường
vào chốn hậu liêu

[Nói lối]

Điệp: À! Tôi mặc vào rồi đây nè. Xin chú dẫn tôi đi.

Chú Tiểu: Xin thí chủ đừng làm kinh động. Hãy bình tĩnh theo tôi.

Điệp: Vâng!

1:11:55 (19) L8C2 Trong chùa - Đoạn kết
[Nói lối]

Chú Tiểu: Chú Điệp! Chú hãy cố tỉnh dậy. Thầy...Ơ... Ơ...tới thăm chú nè.

Lan: Bạch thầy!

Chú Tiểu: Ờ! Chú cứ nằm đó. Nghỉ yên đi. Đừng cố gượng. Thầy! Thầy thương chú lắm mà. Không sao đâu.

Lan: Cảm ơn chú!
Chắc tôi cũng sắp được đời đời yên nghỉ.

[Nói lối]
Bạch Thầy!
Con vẫn biết mình đức bạc.
Nên chốn Niết Bàn,
thì thăm thẳm mù xa.
Mà đường địa ngục,
thì thênh thang... mở rộng.
Xin thầy tha thứ
cho kẻ đã nương nhờ cửa từ bi,
mà lòng còn vọng động.
Phạm giới cấm, môn quy,
mang điều vọng... ngữ.

[Bản Tứ Đại Oán - 6 câu]
Con không phải
là Vũ Khắc Điệp.
Mà tên thật là
(1) Nguyễn Thị... Lan.
Vì... đứt đoạn mảnh tơ lòng.
(2)Tìm vào đây,
vui mõ sớm với chuông chiều...
Mong... lãng quên,
nỗi khổ sầu
của mối tình ly tan.
(3)Tình... đã xa...,
tơ đã dứt... từ lâu rồi...
Nhưng,... bóng trăng
bao lượt khuyết đầy
mà sầu chưa vơi.
(4)Nay,... biết con không còn
sống được bao lâu...
Nên,... khúc nôi,
xin bày tỏ cùng thầy...
(5)Xin thầy,... cảm thương,
cho kẻ nặng sầu đau,
mà ban cho
lời tha thứ tội...
(6)Ở xa xôi,
người xưa có biết cho lòng.
Anh Điệp!... Anh có hiểu...
Nỗi khổ đau
oằn nặng... lòng... Lan.

[Nói lối]

Điệp: Đã bao ngày
nương náu chôn từ bi.
Tưởng đâu, Lan đã dứt được lòng trần.
Đã quên được nỗi sầu xưa.
Ngờ đâu...

[Nói lối vào câu 4]

Lan: Ơ! Chắc tại con
sắp giã biệt cuộc đời này.
Nên tai nghe
tiếng nói của ân sư.
Mà cứ ngỡ lời của người xưa
vừa kịp đến.
Con cũng muốn
quên lãng tình xưa.
Chôn vùi kỷ niệm.
Nhưng trời đất, như cũng vô tình.
Khêu lại niềm đau.
Ngoài kia,
trời lất phất giọt mưa.
Cho con ve nhỏ thức dậy,
cất tiếng kêu sầu... khổ.

[Câu 4 - Vọng cổ câu 15]
Lá Bàng ngoài kia
cũng ngập ngừng rơi trong... gió...
Như nỗi buồn xưa
chồng chất giữa... tim... sầu...(!)
Mỗi một giọt mưa,
là một giòng lệ nghẹn ngào.
Mỗi chiếc lá bàng rơi
như con thuyền nhỏ.
Bơi ngược dòng về
bến hẹn xa xưa.
Bến sông buồn,
nay chắc vắng bóng đò đưa.
Vì khách sang sông
không bao giờ trở lại.
Mái tranh xưa
chắc u buồn, quạnh quẽ.
Vì người con gái tên Lan
không về nữa bao giờ.

[Nói dặm]

Điệp: Và hàng điệp ven sông
im lìm soi đáy nước.
Chiếc cầu tre
gãy nhịp đứng chênh vênh.
Con đường đất đỏ quanh co
những buổi chiều vàng.
Vắng bóng người con gái
quảy gánh hàng
trên đường về khi tan chợ...

[Câu 6 - Vọng cổ câu 16]

Lan: Thầy là bậc chân tu,
mà khi nghe trời
chớm sang Thu
còn gợi trong lòng
nhiều kỷ niệm.
Huống chi con,
là kẻ trót
mang nhiều khổ lụy.
Tuy khoác áo nâu sòng
mà lòng còn nặng nợ thế gian.
Câu kệ lời kinh
không khuây khỏa
được chuyện lòng.
Tiếng mõ hồi chuông
thêm gợi buồn gợi nhớ.
Xác bướm cành lan
đã chôn sâu nơi đáy mộ.
Sao nỗi sầu xưa
còn nguyên vẹn trong lòng.
Nay con sắp
từ bỏ cõi trần gian.
Chuyện tình xưa
bỗng hiện về nguyên vẹn.
Điệp ơi!...
Em đã cắt đứt giây chuông.
Không cho anh gặp mặt.
Sao tơ lòng,
không dứt với thời... gian.

[Nói lối]

Lan: (NÓI YẾU ỚT:)
Bạch Thầy!
Sức con đã tàn...
Hơi con đã mỏi.
Như đèn cạn dầu
trước gió lung linh.
Nếu người xưa
có trở lại tìm con.
Thầy nói lại giùm:
Con đã đi... đi xa…
với tấm lòng thanh thỏa…

Lan: Kìa! Có phải chăng
tiếng ma kêu quỷ khóc.
Hay tiếng tử thần
đang chờ rước hồn con?
Thầy ơi! Trước mắt con
sao lung linh mờ ảo.
Con, con nghe lạnh
cả châu thân.

Điệp: Lan!

[Nam Ai lớp mái]

Lan: Kìa! Kìa...
Tiếng quỷ vô… thường.
Chờ trực rước con về.
Lửa đóm lập lòe.
Hay ánh đuốc ma trơi.
Chờ đợi dẫn đường con.
Về tận chốn âm cung.
Xin vĩnh biệt bạn lòng.
Mà không thấy mặt nhau!

Điệp: Lan! Lan ơi!
Gượng tỉnh đi Lan.
Trong giây phút sau cùng.
Hầu gặp lại bạn lòng.
Trước phút biệt ly.

Lan: Nghe mơ hồ ai mới gọi.
Như người xa… mới tìm về...

[Vọng cổ câu 2]

Điệp: Lan!... Lan ơi!...
Anh là Điệp đây.
Em hãy gượng dậy
mà nhìn cho tận... mặt.
Anh đã đến đây
vừa kịp lúc
Để tiễn đưa Lan
vào thế giới... muôn... đời...(!)

Lan: Trời! Anh Điệp!

Điệp: Lan! Lan ơi!
Tội tình chi em đày đọa cuộc đời.
Chôn tuổi xuân
trong nâu sòng khổ hạnh.
Trong khi lòng
còn nặng nhớ thương.
Nếu chốn thiền môn
em không tìm được lãng quên.
Thì sao em cố tình
không cho anh gặp mặt.
Nếu sư cụ
không cho tìm anh đến kịp.
Thì chắc mình
vĩnh biệt muôn đời.
Mà không thấy mặt nhau...

[Nói dặm]

Lan: Anh Điệp!
Chắc tại kiếp trước em kém đức.
Kiếp này em vụng đường tu.
Nên khi chắp tay
niệm chữ di đà.
Mà trước mắt
chỉ có hình ảnh anh hiển hiện.

Điệp: Sao lần anh lặn lội
đến tìm em.
Em lại cắt đứt dây chuông,
không cho anh gặp mặt?

Lan: Em muốn anh quên em đi.
Muốn trả anh về
với gia đình hạnh phúc.
Nên những tờ thơ anh gởi,
em còn giữ nguyên đây mà,
em đâu có đọc.

[Vọng cổ câu 3]

Điệp: Trời ơi!
Cũng vì vậy
mà em nào hay nào biết.
Chuyện gia đình của anh
đã đỗ vỡ còn đâu.
Nên em cứ mãi giữ nỗi sầu.
Chôn chặt niềm đau.
Rồi năm tháng chất chồng.
Cho Lan tàn Lan héo.
Trời ơi ông bày chi
cảnh lá lay cay nghiệt.
Cho người đày đọa cuộc đời.
Kẻ tan nát lòng đau.
Từ bây giờ
mình mãi mãi bên nhau.
Không bao giờ
mình còn xa nhau nữa.
Lan ơi em hãy cố gượng
kéo dài cuộc sống.
Mình sẽ đưa nhau về
chốn kỷ niệm ngày xưa.

[Có tiếng mõ]
[Nói lối]

Lan: Anh Điệp!

Điệp: Lan!... Em!...

Lan: Gặp lại anh.
Em mãn nguyện lắm rồi.
Em vui lắm rồi.
Em không có chết đâu.
Em đâu có chết được?
Phải không anh?

Điệp: Ờ! Phải rồi.
Em sẽ sống với anh.
Anh sẽ đưa em về.

Lan: Em sẽ về với anh.
Về quê cũ. Anh Điệp!
Em nghe bên tai em
có tiếng ve sầu ca hát.
Mắt em như thấy
con đò nhỏ bên sông.
Những hàng điệp trổ bông,
soi hồng mặt nước.
Em thấy rõ ràng
gốc me tây trước Nhà Việc.
Em đứng đó em chờ anh về.
Mà kìa! Anh Điệp!

Điệp: Anh đây!

Lan: Sao anh đi với người ta?
Sao anh bỏ em đứng đó?

Điệp: Không!... Anh đâu có đi
với ai đâu!?
Anh về với em mà!

Lan: Hả! Anh về với em hả?

Điệp: Ừ!

Lan: Anh đâu có bỏ em
mà đi nữa phải không?

Điệp: Ờ!

Lan: Vậy là... em nghi oan
cho anh rồi...
Anh đừng có giận em nha!

Điệp: Không! Anh thương em mà!
Anh đâu có giận em!

Lan: Anh Điệp! Anh đứng đâu?

Điệp: Anh đứng đây nè...

Lan: Để... em bạch với thầy.
Rồi mình về nha anh?

Điệp: À! Ờ!

Lan: Ơ... Sao em... Ơ... Anh Điệp!

Điệp: Lan!

Lan: Anh Điệp! Sao em... Ơ... Anh Điệp!

Điệp: Lan! Laaan!...Hu...

Hồn Trinh Nữ
Tác giả: Nhạc Trịnh Lâm Ngân, thơ Nguyễn Bính.

Chiều về chầm chậm trong hiu quạnh
Trên cành bao tơ liễu kéo nhau chạy xuống hồ
Mây xám bay bay làm tôi thấy
Quanh tôi và tất cả một trời chít khăn xô
Sáng nay vô số lá vàng rơi
Người trinh nữ ấy đã... chết rồi
Có một chiếc xe màu trắng đục
Hai con ngựa trắng... xếp thành hàng đôi.



HẾT





Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2025

Về tiểu thuyết "Danh tiết" của Nguyễn Công Hoan



Mời đọc

Về tiểu thuyết "Danh tiết"

Trích "Nhớ gì ghi nấy"
- Hồi kí Nguyễn Công Hoan


[...]

Ngày trước, vợ chồng lấy nhau, không biết mặt nhau tí nào. Cho đến hôm cưới, hai người cũng chỉ thoáng thấy nhau, cũng là chuyện thường.

Cho nên có câu:

Lấy chồng chẳng biết mặt chồng,
Đêm nằm tơ tưởng nghĩ ông láng giềng.

Bởi vì lúc chồng vào buồng với vợ, thì cả hai người đều ngượng, nên phải tắt đèn để nói chuyện với nhau.

*
* *
Có một việc xảy ra như thế này:

Một người học trò tên là A muốn lấy một cô tên là X.

Cha mẹ A đến xin với cha mẹ X, nhưng cha mẹ X không gả, vì điều tra thấy A kém về đạo đức.

Một người học trò khác tên là B nhờ mối đến hỏi cô X, được cha mẹ X nhận lời.

A và B là bạn học cùng một thầy.

Hôm cưới, B mời các bạn đến ăn cỗ, trong số ấy có A.

Ăn xong, đến tối mở cuộc tổ tôm. B mời A nhận một chân, nhưng A từ chối. B phải ngồi vào bàn tổ tôm để tiếp khách. A chỉ đóng vai trầu rìa.

Giữa khi đám bạc đang vui thì A lẻn vào buồng cô dâu. Tắt đèn... Một lát A lại lên chầu rìa tổ tôm.

Đến khuya, khách về, chú rể mới vào buồng cô dâu.

Trò chuyện một lát, chú rể mới làm nhiệm vụ người chồng, thì người vợ nói:

- Gớm, vừa mới ban nãy, bây giờ đã lại...

Người chồng ngạc nhiên.

Và thấy có gì khác ban nãy trong lời nói, cử chỉ, người vợ cũng ngạc nhiên, và biết ngay mình đã bị lừa.

Hai vợ chồng ăn ở với nhau, gây hạnh phúc cho gia đình.

Nhưng có một câu hỏi âm thầm xảy ra trong tối tân hôn nó làm bà ta đau khổ ngấm ngầm. Và ông chồng, mỗi khi sực nhớ đến lời nói của vợ: "Vừa mới ban nãy", cũng biết vợ mình bị lừa, nhưng không muốn cho vợ biết rằng mình ngờ, để cùng sống với nhau cho vui vẻ.

Mãi đến năm hai người trở về già, bà vợ ốm nặng, lúc hấp hối, mới nói lại chuyện xảy ra trong tối tân hôn. Bà đoán rằng đã bị lừa, tuy không rõ kẻ lừa bà là ai, nhưng bà đã đau khổ, và ân hận vô cùng mỗi khi thấy chồng đối xử với mình rất âu yếm. Nay muốn đi cho nhẹ nhõm, bà phải thanh toán nỗi uẩn khúc này với chồng.

Muốn vợ vui vẻ, ông đáp rằng khi nghe câu nói của bà, ông cũng phải nghĩ ngợi. Nhưng thấy rằng bà chẳng có tội lỗi gì, nên ông càng phải âu yếm bà, cho bà khỏi ngờ ông là đã biết, để hai vợ chồng sống với nhau hạnh phúc.

Hiểu bụng nhau như thế, hai người cùng khóc.

Khóc vì vui.

Nhưng cũng khóc cho cái thói tục cưới xin nó đầy đọa con người ta như thế.




Trích "Nhớ gì ghi nấy" PDF



Mời đọc

"Danh tiết" của Nguyễn Công Hoan:
Bi kịch máu và nước mắt sau ánh đèn đêm tân hôn

ChatGPT thực hiện
theo phong cách phóng sự - phê bình văn học


Trong dòng chảy của văn học hiện thực phê phán 1930 - 1945, nếu “Bước đường cùng” là tiếng thét của người nông dân dưới ách áp bức, thì “Danh tiết” lại là một cuộc giải phẫu đau đớn vào những hủ tục và cái danh dự hão huyền của xã hội phong kiến cũ.
Dựa trên một câu chuyện có thật đầy nghiệt ngã về hủ tục cưới xin, Nguyễn Công Hoan đã không chọn một kết thúc nhẫn nhục như đời thực. Trong tiểu thuyết "Danh tiết", ông đã đẩy bi kịch lên đỉnh điểm bằng máu và cái chết, biến tác phẩm thành một bản cáo trạng đanh thép chống lại lễ giáo phong kiến và những kẻ đạo đức giả.


Minh họa: Stable Diffusion


Sự tráo đổi tàn độc trong bóng tối
Tiểu thuyết mở đầu bằng một tình huống trớ trêu nhưng đầy thực tế của xã hội cũ: đôi lứa lấy nhau mà không hề biết mặt. Lợi dụng khe hở của tục "tắt đèn" đêm tân hôn và sự sơ hở của chú rể đang mải mê trên bàn tổ tôm, Hạnh – một kẻ tiểu nhân gắn mác trí thức – đã lẻn vào buồng cô dâu để chiếm đoạt Thúy.

Chỉ một câu nói ngây thơ của người vợ trẻ: "Gớm, vừa mới ban nãy, bây giờ đã lại..." đã xé toang bức màn bí mật, phơi bày một sự thật kinh hoàng. Sau này, Thúy biết mình bị lừa, nhưng đau đớn thay, trong cái xã hội coi trọng "danh tiết" hơn mạng sống, nàng không thể kêu cứu, không thể thanh minh.


Khi "Danh tiết" trở thành bản án tử
Cái tên tiểu thuyết "Danh tiết" mang một sức nặng mỉa mai ghê gớm. Thúy – một người phụ nữ nết na – bỗng chốc rơi vào bi kịch nhục nhã dù nàng hoàn toàn vô tội. Nàng phải sống trong sự giằng xé giữa việc giữ gìn danh dự cho gia đình, nhà chồng và nỗi uất hận tột cùng đối với kẻ đã hủy hoại đời mình.

Nguyễn Công Hoan đã rất sắc sảo khi xây dựng tâm lý nhân vật. Nàng không chọn cách im lặng cho đến lúc lâm chung như nguyên mẫu ngoài đời. Trong thế giới của "Danh tiết", sự uất ức được tích tụ qua thời gian đã biến thành hành động quyết liệt.


Cái kết rúng động: Sự trả thù hay lời giải thoát?
Đoạn kết của tiểu thuyết là một cú sốc đối với độc giả thời bấy giờ. Không còn là người phụ nữ cam chịu, Thúy đã tự tay thực hiện công lý của riêng mình. Nàng đã giết chết Hạnh – kẻ thủ ác đã gieo rắc bi kịch cho cuộc đời nàng – để rửa sạch nỗi nhục.

Nhưng sau khi báo thù, Thúy cũng không thể tiếp tục sống trong cái xã hội vốn đã không còn chỗ cho một người phụ nữ "mất tiết" (theo quan niệm hủ bại).
Minh họa: Stable Diffusion


Hành động gieo mình xuống dòng sông tự vẫn của Thúy không chỉ là để kết thúc cuộc đời, mà là tiếng thét sau cùng chống lại một chế độ lễ giáo đã dồn ép con người vào đường cùng.


Thông điệp của nhà văn
Qua ngòi bút của Nguyễn Công Hoan, "Danh tiết" không chỉ là một vụ án mạng vì tình. Đó là cuộc đối đầu giữa nhân phẩm con người và những hủ tục lạc hậu. Việc để nhân vật Thúy cầm dao giết kẻ thù cho thấy cái nhìn quyết liệt của tác giả: Con người cần phải phản kháng lại cái ác, dù cái giá phải trả có thể là chính mạng sống của mình.

Đây là một tác phẩm gai góc, lột trần bộ mặt giả dối của tầng lớp phong kiến tiểu tư sản, đồng thời bày tỏ niềm xót thương sâu sắc cho thân phận người phụ nữ trong xã hội cũ.


Kết luận
Khác với những truyện ngắn trào phúng sắc lạnh thường thấy, ở "Danh tiết", ngòi bút của Nguyễn Công Hoan mang nhiều sự xót xa hơn.
Tác phẩm là một lời cảnh tỉnh đanh thép gửi đến những tư tưởng phong kiến lạc hậu. Nó đặt ra câu hỏi nhức nhối: Liệu cái danh tiết được gìn giữ bằng sự giả dối và đau khổ có thực sự có giá trị?

"Danh tiết" không chỉ là một cuốn tiểu thuyết tâm lý xuất sắc mà còn là một tư liệu lịch sử bằng văn chương, soi rọi những góc khuất tối tăm nhất trong đời sống gia đình Việt Nam đầu thế kỷ XX. Sau gần một thế kỷ, thông điệp về sự tự do trong tình yêu và cái nhìn nhân văn về phẩm giá con người của Nguyễn Công Hoan vẫn còn nguyên giá trị.

Nếu bạn muốn tìm hiểu về một Nguyễn Công Hoan sâu sắc, trầm lắng nhưng không kém phần quyết liệt trong việc bảo vệ quyền sống con người, "Danh tiết" chính là cuốn sách không thể bỏ qua.




Thứ Hai, 10 tháng 11, 2025

4. Cải lương 'Lan và Điệp' - (1970) Viễn Châu, Thể Hà Vân (Ngọc Giàu & Thành Được)


Chuyên mục: Lan&Điệp

Cải lương 'Lan và Điệp'
- Soạn giả: Viễn Châu, Thể Hà Vân
Ngọc Giàu & Thành Được

Sưu tầm
Ngọc Giàu, Thành Được


Soạn giả: NSND Viễn Châu – Thể Hà Vân
Biểu diễn: NSND Ngọc Giàu (vai Lan), NS Thành Được (vai Điệp), NSND Bạch Tuyết (vai Thúy Liễu), NSƯT Thanh Sang (vai thầy tu), NS Thanh An (vai Phủ Trần)

Mời xem tại YouTube (toàn bộ 17 video)





(3:13) VỌNG CỔ:
NG: Mà người con gái năm xưa vẫn ngồi bên khung cửi dệt mãi một đường tơ chưa trọn ý mong... chờ.

[4]: Nhìn những mùa xuân đi rồi sợ đón duyên hờ. Chạnh nhớ Lan là một loài hoa, còn Điệp là cánh bướm; nhụy rữa hương tàn, bướm còn lui tới nữa hay không? Điệp ơi! Hôm nay khung trời lại nổi ngọn đông phong, có cô gái lại mơ ước màu hồng áo cưới. Thôi nhé đừng để ai kia phải chờ phải đợi, cứ một đông qua là thêm một cái xuân già.

[6] TĐ: Lan! Anh đã đỗ đạt rồi, sao Lan còn mãi lo sợ chuyện bâng quơ? Hạnh phúc đã vói quá tầm tay rồi, Lan đừng lo tan biến nữa. Lan ơi! Dù mùa đông năm nay có đem gió về lùa qua khung cửa, Lan cũng đừng sợ lạnh lùng băng giá hồn đơn. Chuyện tình Lan – Điệp sẽ kết thúc bằng một cuộc hôn nhân. Tơ đã dệt, Lan may sẵn cho mình áo cưới để cô gái năm xưa không còn thẫn thờ bên khung cửi, tay biếng đưa thoi dệt chiếc áo ân tình. Mùa xuân này chẳng còn ai đợi ai mong, một đám cưới linh đình sẽ làm rỡ ràng hai họ.
NG: Lan sẽ là cô dâu, còn Điệp là chú rể. Đẹp mãi một chuyện tình cánh bướm lượn đài hoa.

(5:44) MẪU TẦM TỬ:
TA: Ừm... Thằng Điệp vừa mới thi đỗ khoa này, mà nó đỗ là nhờ cha có nhúng tay ở trong đó đó. Nên cha biết thế nào nội nhật ngày nay...

Nó cũng đến đây
Để cảm ơn cha đã giúp nó thành tài.
Có vậy con hãy mau vào phòng riêng
Lo săn sóc lại dung nhan.


BT: Điệp đến huyện đường
Cảm ơn đỗ đạt đâu có liên quan gì
Đến sự có mặt hay cuộc đời của con
Mà cha bắt phải điểm trang chi?
TA: Hứ! Con thiệt là ngu không hiểu gì ráo trọi
Cha có dại gì đâu mà giúp đỡ người dưng.

Cha tính toán rồi, con phải nghe cha!
Nhận nó làm chồng để khỏi mang tiếng chữa hoang.
BT: Thôi cha ơi! Con hổng chịu đâu!
Cái anh học trò nghèo mạt à!
TA: Không lấy nó thì lấy ai
Khi đã thè lè cái bụng sao mày còn kén chọn?

(7:10) VỌNG CỔ:
BT: Khi con là chín tầng mây trên trời cao chót vót, còn Điệp chỉ là ngọn cỏ may xơ xác ở bên... đường.

[3]: Sao cha không thương con mà chọn mặt gửi vàng. Lại nỡ để cho đỉa đeo chân hạc, còn gì phẩm giá gia đình của một huyện quan. Con còn trẻ còn đẹp thiếu gì công tử vương tôn, nếu cha mở rộng cửa gia nghiêm cho các chàng trai lui tới. Không lẽ cha không chọn được một chàng rể quý. Cha vội vàng chi mà gả con cho một chàng trai bần tiện cơ hàn.

(13:18) VỌNG CỔ:
TĐ: Trời ơi! Tôi phải ký tên để nhận mình đã phá hoại tấm băng trinh con gái cưng của quan tri phủ. Sợi dây oan trói buộc tình duyên giữa tôi với Thúy Liễu tiểu thơ nên vợ nên... chồng.

[3]: Quan lớn ơi! Tôi chỉ là một thư sinh mới ra khỏi mái trường. Nên khó đo lường được tình đời xảo trá và sự lọc lừa của người đổi trắng thay đen. Bây giờ tôi mới hiểu lòng tốt của ngài chỉ là một tấm bình phong để che đậy một âm mưu mờ ám. Thà để tôi học tài thi phận hơn là nhận sự thi ân rồi mang hận cả một đời.

(18:40) VỌNG CỔ:
NG: Điệp ơi! Nếu chẳng được cùng Điệp nên duyên chồng vợ thì Lan sẽ tìm một lối đi để quên khổ quên... sầu.

[5]: Có mấy ai quên được mối tình đầu. Nếu vẫn để linh hồn chơi vơi giữa dòng tục lụy, lôi cuốn u hoài trong sóng biển trầm luân. Đã không thể chết vì tình bằng cách quyên sinh, bởi còn nợ nần cơm cha áo mẹ. Thì Điệp ơi, Lan lìa xa trần thế bằng gửi đời trong mõ sớm chuông chiều.

NHẠC:
TĐ: Tôi viết vào đây
Chuyện nuối tiếc tình yêu hai mái đầu.
Ước mộng đẹp tươi
Tuổi đương xuân mà sao chia lứa đôi?


NG: Từng đêm Lan khóc
Thầm trong cay đắng, sớm ly tan vì duyên kiếp dở dang.
Hoa thơm mau tàn
Ai hay cho nàng cánh chim lìa đàn.

[6] TĐ: Lan ơi! Dù cho duyên kiếp mình dang dở, Điệp vẫn yêu Lan yêu mãi trọn đời.
NG: Thôi đừng nói nữa Điệp ơi, thêm sầu lụy cho người sắp đi vào khổ hạnh.
Xa xa vọng tiếng chuông chùa
Như đợi như chờ bóng dáng một ni cô.


(22:22) VỌNG CỔ:
TS: Và khi tiểu Lan quay vào hậu liêu thì chỉ còn hơi tàn thoi thóp như tia nắng hoàng hôn sắp chìm lặng cuối chân... trời.

[1]: Ông còn quyến luyến làm chi khi đã ngăn hai ngả đạo và đời. Xin ông hãy để cho tiểu Lan được an phận lúc sắp lìa bỏ khỏi trần gian. Thôi có còn gì mà nối lại tơ duyên mà đem yêu thương vào chốn am thiền. Khi tiểu Lan đã đoạn tình cắt đứt dây chuông, vậy ông hãy quay về mà đừng lưu luyến nữa...

NÓI DẶM:
TĐ: Ân sư! Tôi đến đây gặp Lan là để minh oan một sự hiểu lầm về duyên kiếp, chớ không phải đem ân tình khuấy động cửa tôn nghiêm. Ân sư ơi! Xin ân sư cho tôi vào để gặp mặt Lan, rồi tôi sẽ quay về khi đã vơi được niềm tâm sự.

[2] TS: Mô Phật! Bần đạo là kẻ xuất gia đã chán chê mùi tục lụy nên bần đạo chẳng còn muốn nghe câu chuyện hồng trần. Nhưng thấy cảnh của ông với tiểu Lan, bần đạo không thể cầm lòng. Thôi thì nghĩa tử là nghĩa tận, tôi mở cổng cho ông vào để vuốt mặt người yêu. Đây chiếc áo nâu sòng cùng xâu chuỗi hạt từ bi, bần đạo xin ông hãy mặc vào mà tới hậu liêu cùng Lan tâm sự. Tôi ở ngoài này chờ kéo hồi chuông báo tử và cầu nguyện một linh hồn sắp vĩnh biệt trần gian...

(26:14) VỌNG CỔ:
NG: Có phải Điệp của Lan đang nghẹn ngào than khóc đưa tiễn một người đi theo tiếng vọng chuông... buồn.

[3]: Kìa! Sao Điệp lại làm một nhà sư khoác áo tu hành? Thầy đâu sao Lan không gặp mặt, ai đã mở cổng cho bướm vào thương tiếc cảnh vườn hoang? Trời ơi tôi đang mê cuồng hay sự thật hiển nhiên, có phải kẻ đang đứng bên tôi là người tình năm cũ? Có phải Điệp đó chăng đang sầu tư nức nở thương một đời hoa đang nhụy rữa hương tàn?

(27:11) VỌNG CỔ:
TĐ: Lan ơi! Điệp đang ở bên Lan trước giò tàn hơi thở, nên ân sư thương tình đôi trẻ đã cho Điệp mượn áo cà sa vào đây gặp gỡ bạn chung... tình.

[4]: Ôi xa nhau chưa bao lâu mà thân hình Lan tiều tụy võ vàng. Điệp nghe hòa thượng kể Lan thường chôn xác bướm như chôn chết cuộc tình ngang trái đau thương. Nhưng Lan ơi, Điệp vẫn còn là của riêng Lan nên bướm nọ vẫn tìm mùi hương Lan cũ. Khi gặp lại Lan thì Lan đã ủ rũ để bướm phải bơ vơ giữa nẻo dương trần.

[6] NG: Tiếc gì một đóa phong lan
Bướm ơi! Nhụy rữa hương tàn còn đâu.
Điệp ơi! Ngày tương ngộ lại là ngày ly biệt. Thôi Điệp ở lại đường trần, Lan theo hương khói từ bi. Điệp hãy quay về với Thúy Liễu tiểu thơ, đừng lưu luyến một chuyện tình dang dở. Ôi bướm trắng chiều nay bay đầy lối ngõ như kết lồng hoa tang đưa tiễn một linh hồn. Sức kiệt hơi tàn rồi đó Điệp ơi, thôi nhé từ đây xin vĩnh biệt.
TĐ: Lan! Lan ơi buổi trùng phùng chưa vơi thương nhớ, mà tiếng chuông buồn đã điểm ly tan.


Viễn Châu

Ngọc Giàu

Thành Được


Thứ Hai, 3 tháng 11, 2025

2. Cải lương "Hoa rụng giữa thiền môn" - (1955) Viễn Châu (Út Bạch Lan & Út Trà Ôn)


Chuyên mục: Lan&Điệp

Cải Lương "Hoa rụng giữa thiền môn"

Soạn giả Viễn Châu


Mời xem tại YouTube (toàn bộ 14 video)

(Út Trà ÔnThành ĐượcHữu PhướcÚt Bạch Lan)


Tắt lửa lòng là một tiểu thuyết lãng mạn của nhà văn Nguyễn Công Hoan, giới thiệu lần đầu tiên vào năm 1933. Tác phẩm nhanh chóng trở nên phổ biến và được chuyển thể thành nhiều vở kịch, cải lương, bản nhạc khác nhau.

Soạn giả Trần Hữu Trang đã biên kịch lại và chuyển thể thành vở cải lương Lan và Điệp năm 1936.
Và cái tên Lan và Điệp trở thành huyền thoại từ đó, thậm chí nó còn nổi tiếng hơn cả tên tác phẩm Tắt lửa lòng.

Soạn giả Viễn Châu thì chuyển thành vở cải lương Hoa rụng giữa thiền môn với hai nhân vật chính là Mai và Ngọc.




Tóm tắt nội dung

Ngọc yêu Mai từ thuở nhỏ, tới ngày đi thì Ngọc lên kinh ứng thí. Nhờ ơn trời Ngọc đã đậu và ông huyện cũng là bạn thâm giao với ba Mai, Ngọc bị ép uống rượu và cho ngủ cùng con gái ông Huyện, vì thế Ngọc phải ở lại nhà và cưới con gái ông Huyện, Mai cải trang thành trai đi tu. Ngày Mai lâm bệnh nặng, Bạch Thầy cho Mai và Ngọc gặp nhau lần cuối.
Bản phân vai nghệ sĩ:

Út Trà Ôn - vai Ngọc

Hữu Phước - vai Ba Mai và Nhà Sư

Út Bạch Lan - vai Mai

Thành Được - vai Bạch Thầy



Soạn giả Viễn Châu



Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2025

3. Dây chuông oan nghiệt (Chuyện tình Lan và Điệp) (1966) - Ngọc Sơn - Yên Sơn (Ngọc Giàu & Út Hiền)


Chuyên mục: Lan&Điệp

Dây chuông oan nghiệt
(tức Chuyện tình Lan và Điệp)

Tân Nhạc: Ngọc Sơn,
Vọng Cổ: Yên Sơn




Chuyện tình Lan và Điệp đã lấy không ít nước mắt của người mộ điệu. Nhiều bài hát, vở tuồng, chập cải lương ra đời từ tác phẩm này.
Dây chuông oan nghiệt này là đoạn cuối của vở tuồng với sự trình diễn của những giọng ca thượng thặng, trong đó có bé Chí Tâm với giọng ca thời tuổi trẻ khó lòng nhận ra.
Một điểm thích nữa là cách giới thiệu mào đầu rất thu hút.
Soạn giả:
Ngọc Sơn - Yên Sơn
(Tân Nhạc: Ngọc Sơn,
Vọng Cổ: Yên Sơn)

Diễn viên:
Ngọc Giàu - Lan,
Út Hiền - Điệp,
Út Trà Ôn - Sư Thầy,
Chí Tâm - Chú Tiểu,

Hoàng Oanh ngâm thơ,
Tuyết Mai dẫn giải câu chuyện.

Mời xem tại YouTube (toàn bộ 16 video)




Dĩa Hát Continental Cổ Nhạc 72 - Dây Chuông Oan Nghiệt (Chuyện Tình Lan Và Điệp) (1966)




Dây Chuông Oan Nghiệt - Ngọc Giàu & Út Hiền - 1966
(tức Chuyện tình Lan và Điệp)
Hãng đĩa Continental, Sơn Ca, Premier - Cải lương Số, 21-04-2023.

NSND Ngọc Giàu

NS Út Hiền