Câu chuyện bắt đầu tại nhà của ông Trưởng, một người có chức sắc, có của ăn của để và cũng đầy sự tò mò. Vào một ngày đẹp trời nọ, khi ông Trưởng đang nhàn rỗi tỉa tót giàn thiên lý thì Ba Tuần, một người em họ buôn bán ở xa, dẫn về một người lạ mặt. Người lạ này tên là Cửu Ấu. Vẻ ngoài bệ vệ, khăn áo chỉnh tề, tay xách một chiếc vali nặng, toát lên mùi tiền và sự quyền quý. Điểm mấu chốt nằm ở đây, đó là Cửu Ấu không tự đến. Hắn được bảo lãnh bằng uy tín của Ba Tuần. Ba Tuần thì rỉ tai ông Trưởng, rằng Cửu Ấu là người hào hiệp, hay cứu kẻ nghèo và quan trọng hơn, hắn làm nên thì anh em ta cũng có phần nhờ.
Lập tức thì Cửu Ấu tung đòn tâm lý đầu tiên. Hắn hào phóng đưa tiền cho ông Trưởng làm cơm rượu, trả tiền trọ hậu hĩnh. Ông Trưởng vội liếc vào cái vali hớ hênh của tay khách, thấy bên trong xếp đầy những cọc bạc trắng dài ngoằng. Lòng tham và sự kính nể bắt đầu nhen nhóm.
Cửu Ấu ở căn nhà ngang, hành tung vô cùng quái gở. Hắn thường mượn cái thau đồng, chui vào buồng kín hàng giờ. Khi mang ra, thì cái thau được đánh sáng loáng bằng trấu và cát. Hắn đi về cũng rất thất thường, lúc nửa đêm, lúc gà gáy, bất kể mưa gió bão bùng, nhưng giờ giấc thì lại chính xác đến từng phút. Cái sự bí ẩn đó nó kích thích chí tò mò của ông Trưởng đến cực độ. Ông bắt đầu rình mò. Một đêm nọ, ông ghé mắt qua khe vách và thấy Cửu Ấu cởi trần, bày bạc lên thau đồng, đổ một thứ nước đen kịt từ cái chai vào, rồi lầm nhầm khấn vái. Sau đó là khói um, đèn tắt. Một cái nghi thức đầy mùi mê tín dị đoan. Thế nhưng lại diễn ra ngay trước mắt một kẻ hám của.
Đỉnh điểm của cái bẫy là khi Cửu Ấu đi vắng, ông Trưởng lẻn vào buồng lục lọi. Ông ta soi mói khắp nơi và phát hiện ra một viên gạch dưới gầm phản bị cạy lên. Ông lật viên gạch ra, bới lớp đất, tim ông đập thình thịch, một cọc bạc mười đồng, buộc dây đỏ chữ thập nằm im lìm ở đó. Ông gõ thử. Ồ, bạc thật, bạc xịn đấy.
Chi tiết này là đòn sát thủ. Nếu mà Cửu Ấu đưa bạc cho ông, thì ông sẽ nghi ngay. Nhưng đây lại là bạc mà ông tự tìm thấy, trong cái chỗ kín đáo của hắn. Ông tin sái cổ rằng, đây là bạc thiêng, bạc đang được luyện. Ông lấp lại như cũ, lòng khấp khởi như bắt được vàng.
Khi bị ông Trưởng gặng hỏi, Cửu Ấu giả vờ ngập ngừng, rồi tiết lộ bí mật động trời. Hắn có phép làm cho bạc đẻ. Nguyên lý của hắn nghe rất là sinh học. Bạc nó cũng có chống mái, có sự sống, cứ một đồng đẻ ra một đồng. Thế nhưng nó có những quy tắc bất dị bất dịch. Thực chất nó là kỹ thuật lừa đảo để xả lọc con mồi thôi.
Thứ nhất là phải có thuốc và thần chú, chính là thứ nước đen bí ẩn mà hắn mang theo.
Thứ hai là kỵ người lạ. Bạc mà đang ở cữ, mà có hơi người lạ là tiêu sản, tức là biến thành đất ngay.
Thứ ba, không được vay mượn. Bạc của ai thì người ấy đẻ. Hai người đàn bà lấy nhau không đẻ được con, thì bạc đi vay cũng không thể đẻ được. Quy tắc này ép con mồi phải dốc vốn tự có.
Để chứng minh, Cửu Ấu bảo ông Trưởng đưa năm đồng làm thử. Ông Trưởng đưa tiền và lại quy trình cũ. Đổ thuốc, khói um, tắt đèn. Sáng hôm sau, đúng giờ hẹn, ông Trưởng ra gốc cây cam, đào lên và kết quả là mười đồng bạc mới cóng, buộc dây đỏ nằm cười với ông. Ông ta sướng rơn người. Và ông Trưởng đã hoàn toàn cắn câu.
Tiếng lành đồn xa, cái bí mật sống để dạ, chết mang theo đó, thế nào nó lại lan ra cả làng. Thế mới hay. Từ ông Chánh Bá giàu nứt đố đổ vách, đến anh khố dây nghèo rớt mồng tơi, ai cũng muốn nhờ thánh Cửu ban lộc. Họ mang tới hàng trăm, hàng ngàn đồng bạc. Nhà nào có cũng vét sạch, bán cả đất, cầm cả đồ để có bạc cái.
Cửu Ấu đóng vai kẻ ban ơn bất đắc dĩ. Hắn than thở mệt mỏi, rồi tuyên bố là sẽ làm một mẻ cuối cùng trước khi rời đi vì hết lộc. Tổng số tiền gom được là một con số khổng lồ tới bấy giờ. Sáu nghìn bảy trăm sáu mươi tư đồng.
Đêm hôm đó, cả làng chen chúc ngoài sân nhà ông Trưởng. Cửu Ấu một mình trong buồng làm phép. Sau hàng giờ đồng hồ, hắn bảo ông Trưởng ra hô hào mọi người giải tán về nhà, cấm tiệt không ai được dòm ngó để bạc được dưỡng thai. Đợi vắng người, một mình hắn khênh hũ bạc nặng trịch ra vườn chôn. Hắn dặn ông Trưởng: "Bốn giờ kém năm sáng hôm thứ bảy sau, tôi sẽ trở lại. Trong chín hôm tôi không có đây, ông phải cấm không được cho ai lai vãng ra vườn nhé." Rồi hắn khăn gói quả mướp ra đi ngay trong đêm.
Đúng ngày hẹn, cả làng thức trắng đêm chờ đợi ở sân nhà ông Trưởng. Bốn giờ kém năm phút không thấy Cửu Ấu đâu. Không ai dám đào, vì sợ bạc tiêu sản. Nhưng rồi thì cuối cùng sự kiên nhẫn cạn kiệt. Rồi họ lao vào đào bới điên cuồng. Rồi thì cái rương lộ ra, nắp bật mở. Bên trong có lẽ là không cần nói thì ai cũng biết, trống rỗng, chỉ toàn đất đá và gạch vụn. Số bạc khổng lồ đã bốc hơi cùng với gã thầy Mường từ chín ngày trước. Hóa ra cái màn ảo thuật khói um, tắt đèn, chính là lúc mà hắn đánh cháo ruột hũ bạc.
Cả làng phẫn nộ đòi bắt đền ông Trưởng. Ông Trưởng cùng đường phải lặn lội ra tận Cẩm Phả để tìm ông em Ba Tuần bắt đền. Và đây thì mới là lúc mà sự thật kinh hoàng, cái màn kịch khủng khiếp nhất được phơi bày.
Ba Tuần không hề hối lỗi. Hắn cười nhạt và thú nhận. Chính hắn trước đây cũng bị lừa mất 250 đồng bạc trắng. Kẻ lừa hắn đã dạy hắn rằng, muốn gỡ lại tiền, chỉ có cách lừa người khác. Ba Tuần đã chọn chính người anh họ của mình là ông Trưởng để làm vật thế mạng.
Nghe xong thì ông Trưởng không những không báo quan, mà còn nảy ra một ý định. Ông hỏi Ba Tuần về cách thức lừa đảo. Rồi ông nghĩ ngay tới ông Nghị Thăng, người cậu ruột giàu có vạn quan của mình.
Câu chuyện kết thúc bằng hình ảnh hai anh em, hai kẻ vừa là nạn nhân, vừa là đồng phạm, ôm bụng cười ngặt ngẽo và chuẩn bị cho một phi vụ lừa đảo tiếp theo, tàn khốc hơn, nhắm vào chính người thân ruột thịt tiếp theo.
0 comments:
Đăng nhận xét
[im]your image url..[/im]
[youtube]your video url..[/youtube]
[si="10"]your text[/si]
[co="red"]your text[/co]
〈div style=""〉 TEXT〈/div〉