Ads 468x60px

.

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2012

Nghe/Đọc Sách "Nguyễn Công Hoan - Truyện Ngắn Chọn Lọc" - (Trọn Bộ 2 Tập​ - NXB Hội Nhà Văn 2005)


Truyện Ngắn Chọn Lọc

Nguyễn Công Hoan

Nguyễn Công Hoan Truyện Ngắn Chọn Lọc Tập 1+2
(NXB Hội Nhà Văn 2005 - Nguyễn Công Hoan - Trọn Bộ 2 Tập)



Nguyễn Công Hoan là một nhà văn hàng đầu của văn học hiện đại trong thế kỷ XX.

Ngay từ những thập kỷ đầu (từ năm 1925) khi văn xuôi Việt Nam đang trên đường hình thành, thể loại truyện ngắn, tiểu thuyết còn đang trên đường tìm tòi thử nghiệm, thì những tác phẩm đầu tay, nhất là truyện ngắn của ông đã báo hiệu một triển vọng mới của văn học mới. Ông trở thành chủ tướng của dòng văn học hiện nay.

Truyện ngắn, tiểu thuyết của Nguyễn Công Hoan luôn chiếm lĩnh trên văn đàn và được nhiều người tìm đọc, mến mộ.

Ông tạo được một văn phong, một thi pháp riêng để dựng lên những bức tranh sinh động của một xã hội thực dân phong kiến trước cách mạng Tháng 8 năm 1945, đầy rẫy những sự bất công, tàn ác, giả dối sa đọa... Văn ông vừa phanh phui được những chân dung của bọn quan lại hào lý, những chính sách mị dân của bọn thực dân Pháp và phong kiến triều Nguyễn thối nát, xuất phát từ ý thức tôn trọng dân tộc, đồng thời còn là lòng khát khao công bằng, chống áp bức và tinh thần yêu thương những người chân chính khổ nghèo...

Link Download
Tập 1
Tập 2






Mời Đọc/Lấy về Bản chụp dạng PDF - Tập 1


Mời Nghe Đọc - Tập 1
Mời nghe đọc tại YouTube - Tập 1 Sách "Nguyễn Công Hoan - Truyện Ngắn Chọn Lọc" - (NXB Hội Nhà Văn 2005)
#nguyenconghoan

Diễn đọc: Khởi Nguyên, Cô Vân, Hồng Trinh, Bích Thuận, Phạm Hằng, Thanh Hiền, Thái Hoàng Phi, Chiến Hữu, Trung Nghị...

Mời nghe đọc tại - Internet Archive
TT Truyện Internet Archive - mp3
1 Sóng vũ môn
Diễn đọc: Cô Vân
2 Nhân tình tôi - (Hà-thành Nữ-Sỹ)
Diễn đọc: Hồng Trinh
3 Răng con chó của nhà tư sản
Diễn đọc: Phạm Hằng
4 Oẳn tà rroằn
Diễn đọc: Bích Thuận
5 Hai thằng khốn nạn
Diễn đọc: Bích Thuận
5b Tôi nói dối bà thì tôi làm kiếp...
Diễn đọc: Hồng Trinh
6 Thật là phúc
Diễn đọc: Bích Thuận
7 Lập gioòng
Diễn đọc: Chiến Hữu
8 Ngựa người và người ngựa
Diễn đọc: Thanh Hiền
9 Bố anh ấy chết
Diễn đọc: Thái Hoàng Phi
10 Quan tham nửa giờ (Sỹ diện)
Diễn đọc: Hạ Radio
11 Ông chủ báo chẳng bằng lòng
Diễn đọc: Bích Thuận
12 Chuyện chó chết
Diễn đọc: Cô Vân
13 Thế là mợ nó đi tây
Diễn đọc: Hồng Trinh
14 Xin chữ cụ nghè
Diễn đọc: Thanh Hiền
15 Gói đồ nữ trang (Suýt thành nhà đại phú)
Diễn đọc: Cô Vân
16 Thằng ăn cắp
Diễn đọc: Trung Nghị
17 Samandji 1
Đang cập nhật
18 Samandji 2
Đang cập nhật
19 Báo Hiếu Trả Nghĩa Cha
Diễn đọc: Hồng Trinh
20 Báo hiếu trả nghĩa mẹ
Diễn đọc: Hồng Trinh
21 Vợ
Diễn đọc: Bích Thuận
22 Cụ chánh bá mất giày
Diễn đọc: Thanh Hiền
23 Cô Kếu, gái tân thời
Diễn đọc: Phạm Hằng
24 Mất cái ví
Diễn đọc: Phạm Hằng
25 Kép Tư Bền
Diễn đọc: Lê Thu Cúc
26 Ái tình tiểu thuyết
Diễn đọc: Thái Hoàng Phi
27 Cái ví ấy của ai
Diễn đọc: Mắm Tôm
28 Cái vốn để sinh nhai
Diễn đọc: Hồng Trinh
29 Cái nạn ô-tô
Diễn đọc: Phạm Hằng
30 Bà chủ mất trộm
Diễn đọc: Thái Hoàng Phi
31 Đàn bà là giống yếu
Diễn đọc: Bích Thuận
32 Một tấm gương sáng
Diễn đọc: Chiến Hữu
33 Tôi chủ báo, anh chủ báo, nó chủ báo
Diễn đọc: Khởi Nguyên
34 Thầy cáu
Diễn đọc: Cô Vân
35 Cái thú tổ tôm
Diễn đọc: Anh Khôi
36 Bữa no… đòn
Diễn đọc: Cô Vân
37 Cho tròn bổn phận
Diễn đọc: Chiến Hữu
38 Godautre
Đang cập nhật
39 Thanh! Dạ!
Diễn đọc: Hồng Trinh
40 Thế cho nó chừa
Diễn đọc: Cô Vân
41 Thằng điên
Diễn đọc: Chiến Hữu
42 Ngậm cười
Diễn đọc: Chiến Hữu
43 Kiếp tài tình
Diễn đọc: Cô Vân
44 Mánh khóe
Diễn đọc: Nguyễn Quốc Hoàn
45 Nhân tài
Diễn đọc: Nguyễn Quốc Hoàn
46 Nỗi vui sướng của thằng bé khốn nạn
Diễn đọc: Bích Thuận
47 Xuất giá tòng phu
Diễn đọc: Anh Khôi
48 Một tin buồn
Diễn đọc: Chiến Hữu
49 Đào kép mới
Diễn đọc: Thanh Hiền




Mời Đọc/Lấy về Bản chụp dạng PDF - Tập 2




Mời Nghe Đọc - Tập 2
Mời nghe đọc tại YouTube - Tập 2 Sách "Nguyễn Công Hoan - Truyện Ngắn Chọn Lọc" - (NXB Hội Nhà Văn 2005)
#nguyenconghoan

Diễn đọc: Cô Vân, Hồng Trinh, Bích Thuận, Phạm Hằng, Thanh Hiền, Thái Hoàng Phi, Chiến Hữu, Trung Nghị...

Mời nghe đọc tại - Internet Archive
TT Truyện Internet Archive - mp3
1 Cái lò gạch bí mật
Diễn đọc: Hồng Trinh
2 Nghĩ người ăn gió nằm mưa
Diễn đọc: Mắm tôm
3 Được chuyến khách
Diễn đọc: Trung Nghị
4 Anh xẩm
Diễn đọc: Trung Nghị
5 Thằng Quít (I+II)
Diễn đọc: Chiến Hữu
7 Tựa cửa chiều hôm
Diễn đọc: Chiến Hữu
8 Quyền chủ
Diễn đọc: Chiến Hữu
9 Phành phạch
Diễn đọc: L&H
10 Tôi cũng không hiểu tại làm sao 1
Diễn đọc: Trung Nghị
11 Tôi cũng không hiểu tại làm sao 2
Diễn đọc: Trung Nghị
12 Chiếc quan tài
Diễn đọc: Thanh Hiền
13 Đồng hào có ma
Diễn đọc: Bích Thuận
14 Chuyến tàu Nam
Diễn đọc: Chiến Hữu
15 Thằng ăn cướp
Diễn đọc: Hồng Trinh
16 Hé! Hé! Hé
Diễn đọc: Nui Ha Noi
17a Vẫn còn trịnh thượng
Diễn đọc: Thái Hoàng Phi
17 Chiếc đèn pin
Diễn đọc: Anh Khôi
18 Nạn râu
Diễn đọc: Chiến Hữu
19 Cấm chợ
Diễn đọc: Chiến Hữu
20 Mua bánh
Diễn đọc: Chiến Hữu
21 Trần Thiện, Lê Văn Hà
Đang cập nhật
22 Con ngựa già
Diễn đọc: L&H
23 Mưu làng bẹp
Diễn đọc: Chiến Hữu
24a Tinh thần thể dục (1)
Diễn đọc: L&H
24 Tinh thần thể dục (2)
Diễn đọc: Thanh Hiền
25 Thịt người chết
Diễn đọc: Hồng Trinh
26 Sáu mạng người
Diễn đọc: Chiến Hữu
27 Tôi tự tử
Diễn đọc: Trung Nghị
28 Giá ai cho cháu một hào
Diễn đọc: Hồng Trinh
29 Gánh khoai lang
Diễn đọc: Chiến Hữu
30 Danh lợi lưỡng toàn
Diễn đọc: Chiến Hữu
31 Phúc tinh
Diễn đọc: Chiến Hữu
32 Biểu tình
Diễn đọc: Chiến Hữu
33 Mua lợn
Diễn đọc: Chiến Hữu
34 Ngượng mồm
Diễn đọc: Chiến Hữu
35 Đi giày
Diễn đọc: Trung Nghị
36 Chính sách thân dân
Diễn đọc: Phạm Hằng
37 Hai cái bụng
Diễn đọc: Cô Vân
38 Cậu ấy may lắm đấy
Diễn đọc: Trung Nghị
39 Tấm giấy một trăm
Diễn đọc: Hồng Trinh
40 Chiến tranh
Diễn đọc: Chiến Hữu
41 Thụt két
Diễn đọc: Chiến Hữu
42 Thiếu Hoa
Diễn đọc: Hồng Ngọc
43 Người vợ lẽ bạn tôi
Diễn đọc: Hồng Trinh
44 Cái tết của những nhà đại văn hào
Diễn đọc: Thái Hoàng Phi
45 Công dụng của giấy nhật trình cũ
Diễn đọc: Cô Vân
46 Người thứ ba
Diễn đọc: Chiến Hữu
47 Con ve
Diễn đọc: Hồng Ngọc
48 Bà lái đò
Diễn đọc: Chiến Hữu
49 Hai mẹ con
Diễn đọc: Chiến Hữu
50 Trung thành
Diễn đọc: Hồng Trinh
51 Cây mít
Diễn đọc: Phạm Hằng
52 Người cập-rằng hầm xay lúa
Diễn đọc: Trung Nghị
53 Trong chuyến xe lam
Diễn đọc: L&H
54 Chuyện của cô ấy
Diễn đọc: Phạm Hằng
55 Nỗi day dứt của một đại tá tỉnh trưởng nguỵ quyền
Diễn đọc: Hồng Ngọc
56 Thủ tiêu tù chính trị
Diễn đọc: Mắm tôm

Powered by Issuu
Publish for Free

Powered by Issuu
Publish for Free

Mánh khóe


1. Mánh khóe
2. Nhân tài


Mời nghe đọc
Mời nghe đọc tại - Internet Archive
Diễn đọc: 1. Nguyễn Quốc Hoàn | 2. Chiến Hữu


Mời đọc Bản đánh máy


Mánh khóe

Nguyễn Công Hoan
(1903-1977)


Quyển sách nào xuất bản, mà được mạnh sự phê bình, thì tất nhiên là bán chạy. Đó là kinh nghiệm. Bởi vậy, một tác phẩm nào nhấp nhổm ra đời, thì người thân sinh ra nó phải cần nhiều sự có: có tiền, có hàng sách quen, có những tay phê bình người nhà. Đó là mánh khóe.

Nếu được điều thứ ba này hợp lệ, thì những bài phê bình xúm nhau lại mà bôi phấn, xoa nước hoa và cõng tác phẩm ấy, tất thế nào cuốn sách cũng chạy và thành có giá trị thơm tho.

Tôi được hân hạnh bạn với nhà… Lê Văn Tầm, và nhà phê bình rất quen tên, Việt Sỹ.

Tôi chưa gọi Lê Văn Tầm là nhà gì, vì tôi chưa biết đúng anh chuyên môn về môn gì. Tôi chỉ rõ anh là nhà cầm bút. Ngày thường đến thăm tôi, anh thường than thở:

– Không gì khổ hơn là cái kiếp người cầm bút như chúng mình, anh nhỉ.

Nhân tài


1. Mánh khóe
2. Nhân tài



Mời nghe đọc
Mời nghe đọc tại - Internet Archive
Diễn đọc: 1. Nguyễn Quốc Hoàn | 2. Chiến Hữu


Mời đọc Bản đánh máy


Nhân tài

Nguyễn Công Hoan
(1903-1977)


Tôi không hiểu làm sao, một thành phố to như Hà Nội, mà sở Cẩm còn để bày ra trước mắt công chúng nhiều cái bẩn quá, lại không thẳng tay mà trừng phạt.

Mà tôi cũng lạ, không có một ông phóng viên báo hàng ngày nào than phiền và yêu cầu Cẩm phạt những cái dám ngạo mạn cả lẽ phải của đời.

Hôm nay, bất đắc dĩ tôi phải có ác tâm kể ra một vài thí dụ. Trước hết, tôi hãy xin lỗi tất cả các bạn.

Này, thưa các bạn, trong buồng khách quét vôi màu, kẻ hoa sặc sỡ, ông chủ đã bầy một bộ sa lông tối tân, lùn tịt xuống đất, mà trên tường, lại treo đôi câu đối rặt những chữ nho. Thế thì, cứ theo phép công, ông chủ ấy, đáng Cẩm phạt. Một cửa hàng to, rộng, đèn điện sáng choang, bán rặt thứ xa xỉ, mà lại có một bà cụ già, xấu, ngồi ở sau quầy, thì bà cụ ấy, Cẩm phạt. Một cái xe cao su nhà, gọng kền sáng nhoáng, sơn quang dầu, rất mới, mà người trên xe lại chỉ ngồi mớm có một tí ở đệm ngoài, hai cánh tay đặt đối rõ chọi bằng trắc lên trên hai chỗ tựa tay, nghĩa là lúc nào trông ông ấy cũng có vẻ nhấp nhổm rình nhảy xuống đất, thì ông ngồi xe, Cẩm phạt. Một cô con gái, ăn mặc tân thời từ đầu đến gót, mặt trắng, răng trắng, tóc chải lật và quấn, mà chỉ phải cái mặt thiếu vệ sinh, thì cô ấy, Cẩm phạt.

Cứ kể ra, còn bài của học trò lớn tuổi viết mà còn phạm nhiều lỗi; mặc quần áo ta mà để râu Hoa Kỳ; chồng lùn mà vợ cao; muốn đọc báo mà đi thuê, hoặc xem trộm; cô tiểu thư đẹp lại lấy chồng, vân vân, vân vân, đều đáng Cẩm phạt cả.

Sở dĩ tôi kể lể một nút những thứ Cẩm phạt, vì tôi muốn nói một lần nữa đến Lê Văn Tầm, biệt hiệu Lãng Mạn Tử, tác giả cuốn tiểu thuyết Mịt Mù.

Nếu có luật Cẩm phạt như trên kia thật, thì cái tác phẩm của Lê Văn Tầm mới in thành sách, còn đáng Cẩm phạt nặng gấp đôi. Vì hẳn các bạn chưa quên nhà phê bình Việt Sỹ đã trả nợ miệng tác giả bằng những câu thế nào ở trong bài Mánh khóe.

Nỗi lòng ai tỏ



Minh họa: Chiến Hữu Audio

Mời nghe đọc
Mời nghe đọc tại - Internet Archive
Diễn đọc: 1. Chiến Hữu

Mời nghe đọc tại YouTube - #nguyenconghoan
1 kênh 1 video


Mời đọc Bản đánh máy


Nỗi lòng ai tỏ

Nguyễn Công Hoan
(1903-1977)


Từ lúc ăn xong bữa cơm sáng đến bây giờ, chẳng ai hiểu vì lẽ gì, cô Tuyết cứ thở vắn thở dài. Rồi chờ cho mẹ đi chơi, cô lên giường đắp chăn, thút thít khóc mãi.

Thật trái hẳn với mọi khi. Xưa nay, cô vẫn là một người vui vẻ. Suốt ngày, không ai thấy cô buồn bã bao giờ. Ngay từ buổi sáng, vừa ở trên giường bước chân xuống đất, cô đã ngắm vuốt. Cô chải đầu, rẽ tóc. Cô đánh mặt, bôi môi. Rồi khi đọc chán chê các tiểu thuyết, cô lại ra cửa đứng, để ngắm từ đầu đến chân các cô khác tha thướt đi qua trước nhà.

Thế mà bỗng tự dưng hôm nay, cô cứ thở vắn thở dài. Rồi lên giường đắp chăn. Thút thít khóc! Thì ai không ngạc nhiên và không thương? Phải, còn gì làm cảm động hơn là giọt lệ long lanh trên đôi má hồng của một thiếu nữ đào tơ sen ngó?

Nhưng mà giọt lệ ấy vì đâu mà long lanh trên đôi má cô Tuyết?

Kiếp tài tình


Đời văn nghệ sĩ:
1. Kiếp tài tình - 1935
2. Cái tết của những nhà đại văn hào - 1940


Minh họa: Kênh Cô Vân


Mời nghe đọc
Mời nghe đọc tại - Internet Archive
Diễn đọc: 1. Cô Vân | 2. L&H | 3. Chiến Hữu

Mời nghe đọc tại YouTube - #nguyenconghoan
3 kênh 3 video



Mời đọc Bản đánh máy


Kiếp tài tình

Nguyễn Công Hoan
(1903-1977)


Nhà hát tây hôm ấy có vẻ tôn nghiêm của một vẻ tôn nghiêm của một vị thượng quan mặc lễ phục. Dưới ánh sáng đèn điện như hàng trăm con nhện lửa chăng tơ trên tường và ngoài vườn hoa, hiện ra quang cảnh một thế giới riêng của hạng người phú quý.

Tiết trời đông lạnh lẽo những đâu đâu, chứ ở trước nhà hát, vẻ tấp nập, hớn hở lộ trên nét mặt các nam thanh nữ tú, làm cho nhà soạn kịch Hồng Sơn tưởng tượng đến những bông hoa của mùa ấm áp.

Samandji 1


Mời đọc:
1. Samandji 1
2. Samandji 2



Mời nghe đọc
Mời nghe đọc tại - Internet Archive
Diễn đọc: 1. Chiến Hữu

Mời nghe đọc tại YouTube - #nguyenconghoan
1 kênh 1 video


Mời đọc Bản đánh máy

Samandji

Nguyễn Công Hoan


Đến hai tháng nay, tôi không gặp Samandji. Đó là một chú lính da đen ở đạo quân Thuộc địa thứ chín: một con bò mộng nuôi chờ ngày mổ thịt. Anh ta trông dữ tợn vì hai con mắt trắng dã trên màu da mun, song bản tính thực hiền lành, chất phác.

Sở dĩ tôi thích Samandji, vì hắn là người ngoại quốc, vả lại hắn phục tôi là giống văn minh hơn, cũng như tôi kính phục người Nhật Bản. Bởi thế, thỉnh thoảng tôi trịch thượng, lên mặt đàn anh, sai bảo anh ta chẳng khác một kẻ bộ hạ trung thành.

Đến hai tháng nay, tôi không thấy Chủ nhật anh ta đến chơi tôi nữa.

Rồi hôm qua, trong khi đi dán mũi vào ở cửa kính các hiệu, tôi thấy bị một bàn tay sắt vỗ sụn cả vai.

Tôi quay lại: rành rành Samandji bằng xương, bằng thịt hẳn hoi. Ngạc nhiên, tôi trố mắt nhìn anh ta mà hỏi:

- Anh ở lỗ nào chui ra đấy?

- Ở Thượng Hải về. Vất vả quá!

- Làm gì bên ấy?

Anh ta nghểnh cao người lên, vênh mặt mà trả lời:

- Dẹp giặc!

- Ấy chết! nguy hiểm thế à? May mà không bỏ mạng đấy.

Câu nói của tôi như có hiệu lực gì vào tâm hồn anh, mà anh ta tỏ ra vẻ ngạc nhiên trong cái lòng trắng mắt:

- Sao anh hèn thế? Chết về nước mà anh sợ à? Chả trách anh không dám đi lính.

Tôi cố làm ra cách thẹn vì câu nói ít can đảm của mình, không muốn làm nhầu mất tấm lòng ái quốc của anh ấy.

- Lại sắp đi tu rượu hẳn?

Tôi vội lảng sang chuyện khác như thế. Anh đáp:

- Không, về nhà tôi.

- Anh có nhà đấy à? Diện nhỉ!

- Tôi mới thuê một cái gác xinh lắm, ở gần đây.

- Một mình anh, làm gì hoang thế?

- Không...

Tôi hiểu ý, cười, anh ta cũng nhếch mép cười theo: một cái chớp loáng trong đêm hôm ba mươi!

Một chốc, tôi đã ngồi bên cái bàn ăn phủ khăn trắng.

Samandji đi rót rượu cho tôi uống.

- Đâu? Còn ai nữa đâu?

Tôi hỏi nửa đùa nửa thật, biết câu ấy đối với An Nam mình thì khiếm nhã, song đối với anh ta, chỉ là câu chuyện thường.

- Nó còn đương bảo đun nước trong bếp.

Ngay lúc đó, tôi thấy tiếng dép lẹp kẹp sau lưng tôi, rồi tiếng reo:

- Đã về đấy mình?

Theo sau một câu nhỏ hơn:

- Ai thế?

- Bạn thân tôi. Chào ông ấy đi.

Tôi vội ngoảnh lại: một người đàn bà rộng khổ, cũng mồm đỏ, cũng đít cong, cúi đầu chào tôi.

Tôi lúng túng không biết dùng tiếng gì trả lời, may thay hai vợ chòng anh ta bá cổ hôn nhau, làm lấp cả tiếng ầm ừ của tôi đáp lại.

Trông cảnh tưọng hai cây thịt ôm chặt lấy nhau mà bất giác tôi nghĩ tới cuộc thế giới hòa bình, cuộc tương thân, tương ái của các màu da.

Song tôi lại quên không hiểu cái nguyên nhân sự thương yêu đó ở đâu mà ra, mà nồng nàn đến thế.

Vợ Samandji trông có vẻ lắm. Chằng hiểu cạo lượt nước hàng ở mặt đi, thì còn trơ ra màu gì, chứ ngay lúc đó, đứng bên một cái cột nhà cháy, thì chị ta cũng còn được chút mỹ thuật.

Mỹ thuật nhất là cái ngực đầy như cái ví của nhà tư bản, như cái óc của ông Nghị trước ngày họp hội đồng.

Song đó chẳng phải là cái chỗ tôi kính phục chị.

Tôi không ngờ một người đàn bà ở cái sọt ấy, mà chiều chồng khéo đến thế.

Chị ta ngồi đối diện với Samandji, con mắt đưa tình, miệng cười chúm chím.

Tôi thì cứ trố mắt nhìn tấn hoạt tượng đó, trong lòng nôn nao; cũng một cảnh gia đình "sống để mà yêu" đó.

Bàn tay nhẫy những thịt, nhanh nhẹn rót rượu cho chồng, cho khách, cho mình.

Ông bạn đen của tôi chừng như khoái chí lắm, uống mãi, rồi kể chuyện, nào khi ra trận, nào lúc nằm hầm, nào tiến, nào lui, vào sinh ra tử. Giọng nói có vẻ tự nhiên, yên phận.

Còn cô vợ, lúc dún vai, khi rụt cổ, bĩu môi, dẩu mỏ, cũng có vẻ tự nhiên của một người thập thành.

Song, tôi lấy làm lạ một điều, là khóe thu ba không khi nào đánh ngang sang chỗ tôi, chỉ chăm chú vào cặp môi dầy diễu võ giương oai. Tôi đương cảm phục tấm ái tình chân thật của chị ta, thì bỗng nhiên tôi giật mình: trên bàn chân tôi có vật gì đè xuống. Tôi tưởng Samandji cao hứng, sắp đưa cả gót giầy vào ống cẳng tôi, tôi vội vàng rụt lại.

Chẳng bao lâu, tôi lại thấy cái cảm giác ấy nữa. Lần này tôi không tưởng nữa, vì chính là bàn chân nóng hôi hổi đụng vào chân tôi. Tôi co cẳng lại. Cái bàn chân đuổi theo tôi, tôi lại chạy. Trong gầm bàn, nấp dưới chiếc khăn trắng bỏ xõa, thực là một cuộc bắt cóc của hai bàn chân.

Một lúc, bí thế, tôi đành để yên.

Samandji vẫn chuyện, tôi vẫn nghe, cái mồm đỏ vẫn cử động, mà bàn chân tôi đành chịu ngồi tù.

Thỉnh thoảng vợ Samandji lại ru ngủ chồng bằng những cái vỗ vai, những cái phủi bụi áo: âu yếm nhau ghê!

Một phút. Hai phút...

Lần này thực là nguy. Hai cái ống cẳng đầy những thịt, nóng hôi hổi gác lên đầu gối tôi, rồi tôi thấy mấy đầu ngón chân nghi ngoáy trên đùi tôi.

- Trận đánh này kịch liệt hơn trận trước. Hôm ấy trời mưa tuyết...

Samandji vẫn mê lên về kể chuyện, vì anh vẫn tưởng vợ anh và tôi mê lên về nghe chuyện.

Quả tim tôi đập đến vỡ ra mất, mà thần trí tôi thì rối loạn.

Đã vậy, tôi vẫn phải cười gượng với bạn, nhưng cái cười vàng như miếng nghệ, tay thì nhấc lên, bỏ xuống cái cốc hãy còn đầy những rượu men nồng.

Samandji càng uống lại càng nói, càng nói, tôi lại càng thấy đầu gối bị đè chặt, tê cả bắp đùi.

Bỗng anh ta ngắt câu chuyện, lườm tôi mà bảo rằng:

- Anh không tốt.

Ấy chết! Nguy to rồi. Cái này có lẽ hắn biết mà hắn cho một quả tống thì còn gì là mũi! Hàng tóc gáy của tôi rợn lên cả một lượt.

Tôi ứ cổ mà hỏi:

- Tôi không tốt? Anh say à?

- Không! Tôi không say. Cả vợ tôi cũng không tốt.

Nhanh như điện, hai ống cẳng đầy thịt biến mất: đầu gối tôi được tự do.

- Thế nào không tốt, mình?

Mặt chị vợ cơ chừng cũng tái mét trong lần phấn, vì tôi nghe thấy giọng nói hơi run.

Tôi tưởng tượng như bị nhốt trong một cái chuồng hổ, hay nguy hiểm hơn, bị nhét vào một hội quán nào để bắt nghe diễn thuyết.

Hai chúng tôi như hai tên tội phạm sắp đến lúc tuyên án tử hình.

Mặt tôi cố tỏ ra vẻ ngạc nhiên, cái mồm đỏ cũng cố đẻ ra một nụ cười héo hắt.

Một chốc, Samandji lè nhè lên giọng:

- Anh đừng có giấu tôi nữa, tôi hiểu cả rồi...

- Anh hiểu cả cái gì? Tôi làm gì anh?

- Anh đừng có giấu tôi nữa, cũng như tôi không giấu vợ tôi, tôi thường bảo nó rằng: "Khi tao về thì mày hôn tao, mà khi tao vào trại, thì ban ngày, mày đi đánh chắn, ban đêm mày ngủ với người khác, mày không tốt". Có thế mà nó không chừa. Tôi cũng chán, không muốn bảo nó nữa. Thôi mặc nó. Tôi nghe nói anh sắp lấy vợ, mà anh không cho tôi biết, không hỏi tôi. Đừng lấy nữa. Mình chẳng thể tin được nó. Nếu anh có vợ, anh không tốt.

Tôi nhảy một bước dài từ cái ngạc nhiên nọ sang cái ngạc nhiên kia. Nào ngờ đâu tôi chỉ phải nghe cái bản án gọn lỏn mà bình thường có như thế.

- Anh Samandji, tôi khen anh đấy, ở với vợ trung thành và có độ lượng.

- Anh tính tôi làm thế nào? Đứa nào cũng vậy, thì thà im đi còn hơn, bảo nó, nó chẳng nghe thì thôi.

Nói xong, Samandji cười. Tôi cũng cười. Đến chị vợ cũng cười. Ba cái cười tự nhiên không có vẻ ngượng nghịu.




Đăng trong Tiểu thuyết Thứ Bảy số 76 (9 tháng 11 1935)


Mời đọc Bản chụp dạng Ảnh
Trong Nguyễn Công Hoan - Truyện Ngắn Chọn Lọc - Tập 1 - NXB Hội Nhà Văn 2005

Samandji 2


Mời đọc:
1. Samandji 1
2. Samandji 2



Mời nghe đọc
Mời nghe đọc tại - Internet Archive
Diễn đọc: 1. Chiến Hữu

Mời nghe đọc tại YouTube - #nguyenconghoan
1 kênh 1 video


Mời đọc Bản đánh máy


Samandji 2 [*]

Nguyễn Công Hoan
(1903-1977)


Vì một chuyện cỏn con, tôi với Samandji giận nhau.

Về sự giận nhau, tôi cho là có hai thứ: thứ vợ chồng giận nhau, và thứ bạn bè giận nhau.

Thứ trên không nguy hiểm, và thường không lâu hơn một đêm, nếu người chồng không nhức đầu, đau bng quá nặng, đến nỗi chịu nằm bẹp gí một chỗ.

Thứ dưới, trái lại bao giờ cũng lâu hơn. Vì khó lòng có dịp để cho hai người làm lành với nhau, trừ phi khi nào người nọ lại là nhân tình của vợ người kia, hoặc khác hơn, người kia lại là nhân tình của vợ người nọ.

Bất tất tôi phải nói lại cái cơ giận nhau của chúng tôi. Cớ đó nó trẻ con lắm, tuy trên đầu chúng tôi cộng cả thẩy tóc bạc, cũng đã được một món khả kính.

Vậy tôi tóm tắt ngay cho khỏi dài dòng: anh oẳn với tôi giận nhau, và không thèm trông thấy mặt nhau nữa.

Không biết trong lòng anh ta có bứt rứt gì về tình bạn bè đoạn tuyệt hay không. Riêng tôi, từ hôm xẩy ra câu chuyện bất bình, tôi cứ ngồi lỳ ở nhà, để ôn lại tấn kịch đáng phàn nàn ấy.

Càng nghĩ bao nhiêu, tôi càng căm ghét cái giống da đen. Thực là hạng người đáng khinh bỉ. Nghĩa lý gì cái mặt đen bóng như sơn, bộ tóc cứng như dây đồng,  và cặp môi dầy chẩu ra, cao bằng hai mũi? Còn tính nế? Họa có ông Trời và con Quỷ chịu nổi. Tôi tưởng có một con Cừu và một con Sư tử cùng ở trong óc họ. Có lúc họ hiền lành, phúc hậu, thực đáng thương. Có khi thì đùng đùng thịnh nộ,  tưởng chừng như có thể ghé răng cắn vỡ đôi quả đất. 

Samandji không chơi với tôi nữa, lắm lúc tôi cho là một điều hạnh phúc. Xa anh, tôi lại được xa vợ anh, một con ma dâm dục, đã nhiều phen suýt làm liên lụy đến tôi.

Thế mà một hôm, khi tôi đang nằm ềnh trên giường để ngẫm nghĩ đến mặt mỹ thuật của sự lười, thì con ma đó hiện bên tôi lúc nào không biết. Hắn phát thực mạnh vào đùi tôi, làm tôi giật bắn người lên. Khi quay ra, mắt tôi gặp ngay bộ răng nham nhở hắn vừa đánh trắng. hắn toét mồm cười như thế, chẳng nói thêm câu gì. Đôi mắt tít lên, chỉ còn hai cái kẽ đen, trong đó chưa chất biết bao nhiêu tinh thần lẳng lơ, đĩ thõa.

Tôi ngồi lên, nghiêm trang nói:

- Mời chị ngồi ghế đằng kia.

- Được, ông cứ cho em đứng đây để được hầu khăn áo.

- Chết nỗi, ở đây có kẻ nọ người kia, sao chị nói những câu lạ lùng thế! Chị muốn điều gì?

- Thằng đen bảo em mời ông lại chơi. Nó ngượng không dám đến.

- Anh Samandji ấy à? Anh ấy định xin lỗi tôi sao?

- Có lẽ thế đấy. Ông đến ngay đấy nhé. Nó chỉ cho em đi có hai mươi phút thôi. 

- Vâng. Chị cứ về, tôi mặc quần áo rồi lại ngay.

Vợ Samandji nghe nói, nét mặt lộ vẻ vui mừng, đắc ý. Tôi không sao hiểu nguyên nhân cái tâm lý hắn lúc bấy giờ, trong lòng ngờ vực. 

Hắn chào tôi bằng một cái mỉm cười, rồi đi ra. 

Đến bàn giấy tôi, hắn đứng dừng lại. Hắn ngắm nghía chiếc ảnh nửa người của tôi mới chụp bầy trên bàn. Rồi hắn thò tay cầm lấy, rồi... đưa lên miệng, hôn một chiếc thực kêu.

Tôi trợn mắt, toan chạy lại giật lấy ảnh, thì nhanh như cắt, hắn đã cầm cả chiếc ảnh, vùn vụt vừa chạy vừa quay lại nói:

- Mình sú-vơ-nia cho em nhé.

Hắn ngổ thế này, thì hắn coi trời bằng vung thực. Lỡ ra mà chồng hắn bắt được ảnh tôi ở túi hắn, hoặc cứ quanh nhà hắn, là tôi cũng đủ bị què cẳng rồi. À, giây với tụi này nguy hiểm quá.

Trước tôi còn đắn đo không muốn đến nhà Samandji. Bây giờ thì tôi quyết thể nào cũng phải đi, đi để tỏ bầy cho bạn cái tính nết khốn nạn của vợ anh, và để bộc bạch cho bạn biết vì sao cái ảnh của tôi lại bay đến nhà anh được.

Mặc quần áo qua loa xong, tôi hầm hầm lên xe, lại nhà Samandji.

Tới nơi, tôi vẫn hầm hầm, cứ việc tiến vào chỗ mọi khi anh vẫn tiếp khách.

Nhưng lạ quá! Tôi chẳng thấy bóng Samandji đâu.

Tôi liền chạy vào nhà trong là chỗ anh ta hay ngồi khi một mình buồn. Thì tôi giật mình. Tôi thấy vợ anh đương ngồi duỗi thoi trên chiếc chõng tre, ung dung cầm chiếc ảnh tôi ngắm nghía.

Tôi lên tiếng:

- Này chị! Anh ấy đâu? 

Vợ Samandji không trông lên, cũng không trả lời. Hắn nâng lên chiếc ảnh bằng hai tay, và nựng:

- Âu! Ngoan nhé! Rồi tôi ru cho mà ngủ nhé!

Tôi sửng sốt cả người, tức đầy lên cổ. Tôi hỏi dồn:

- Anh ấy đâu? Chị ăn nói nhảm nhí thế à? Liệu không có tôi mách anh ấy cho mà xem!

- Gớm! Chỉ được cái thế thôi.

Rồi hắn lườm tôi một cái mà tôi chắc là lườm yêu. Vì đồng thời với cái lườm thiếu mỹ thuật của bộ mặt nhợt nhạt ấy, tôi trông thấy một nụ cười tươi như mếu.

Đưa tình xong, hắn nói:

- Samandji của ông làm gì có nhà! Tôi nói dối để ông lại chơi đấy chứ.

Rồi hắn nghẹo cổ, nhăn mặt, âu yếm nói tiếp:

- Gớm, lâu nay không gặp mặt, làm người ta nhớ nhớ là!

Tôi biết sắp có chuyện lôi thôi to, bèn quay phát ra, không đáp.

 Nhưng tôi chưa đi được vài bước, thình lình có hai cánh tay ôm choàng lấy ngang lưng tôi.

- Mình ơi! Mình ở lại kẻo phụ lòng em quá!

Hắn ôm chặt quá. Tôi hết sức gỡ không ra.

Chẳng lẽ tôi đâm lối hèn mạt mà kêu rầm lên. Mà một người đàn ông như tôi, một

mình ở trong nhà một người đàn bà chồng đi vắng, thì thật khó xử.

Hắn dường như hiểu vậy, càng làm già:

- Thôi đi mình! Bớt giận làm lành. Sở dĩ em đánh lừa mình, một là em nhớ mình quá, hai là em mới may xong bộ khăn trải giường...

- Chị bỏ tôi ra, nếu không, chị chẳng ra gì với tôi bây giờ!...

- Em mời mình khánh thành mà. Có quý nhau mới thế chứ!

Rồi hắn tóe ra một nhịp cười ghê thịt. Tôi vùng vằng, nghiêm nghị:

- Chị buông ngay tôi ra.

- Úi chà! Khi nào! Mèo cắp được mỡ, mấy khi lại nhả.

Nói đoạn, hắn xô tôi lại gần chiếc giường Hồng Công cạnh cửa sổ, rồi đẩy tôi ngã vào đó, mặt thì đỏ bừng bừng.

Thấy thế nguy, tôi hết sức giẫy giụa, và gạt mạnh hắn đi. Hắn văng sang một bên, tóc xổ rũ rượi.

Vừa lúc đó, có tiếng đấm cửa, kế đến Samandji gọi. Tôi hết hồn! Con mụ khốn nạn cũng run lên bần bật, hỏi khẽ tôi:

- Chết! Nó về. Làm thế nào?

Cố lấy can đảm, tôi vờ cứng cỏi đáp:

- Mở cho anh ấy, chứ sao?

- Mở mà tù cả à?

- Rồi hắn trỏ vào tóc, vào quần áo, vào giường.

Tôi giật mình. Tóc hắn thì rối bù, quần áo thì xộc xệch, dăn dúm. Cái khăn trải giường cũng xô lệch, lại có in vết người nằm. Hắn lại ghé tai tôi:

- Vả mình giận nhau với nó, thì lẽ gì lại nhà nó trong khi nó đi vắng?

- Ngoài kia tiếng gõ cửa mạnh bao nhiêu, trong này trống ngực tôi mạnh bấy

nhiêu. Tôi chỉ muốn bay lên trời. Tôi chỉ muốn thụt xuống đất. Chỉ một phút nữa, tôi sẽ biết đời tôi ngắn hay dài!... Trời đất ơi!

Nhưng bỗng tôi không nghe thấy tiếng thình thình ở cửa nữa. Thì vừa chưa hoàn hồn, tôi đã thấy vợ Samandji ôm lấy tôi, vuốt ngực tôi, và cười như nắc nẻ:

- Thôi, hết sợ rồi. Nó lại đi rồi!

Tôi đứng ra xa để thở cho được tự do, và mắng:

- Chị tệ lắm! Mấy lần làm tôi hết hồn rồi!

Hắn cười hoài:

- Đàn ông mà nhát như thế thì đừng sống nữa. Mới có vậy mà mặt đã tái mét!

- Thế chị không sợ à?

Hắn lắc đầu, thản nhiên đáp:

- Tôi chỉ giật mình xoàng mà thôi, vì tôi trải quen rồi. Và dù có gì đi nữa, nó cũng không tài nào vào được.

Tôi nhìn hắn bằng con mắt muốn hỏi. Hắn tiếp:

- Bao giờ bên ngoài cũng có thằng bồi nó khoáng cửa, rồi nó lẩn vẩn ở đấy, hễ thằng trời đánh bất thình lình có về, thì nó chống chế hộ.

- Chống chế thế nào?

- Nó bảo rằng tôi vừa đi chơi về mạn Bờ Hồ với một người đàn ông. Ý tất thằng cha ghen, phải đuổi theo, rồi chúng ta cứ việc an tâm và vui thú!

Nói đoạn, hắn lại tự phê bình vào câu nói của hắn:

- Khôn không!

Tôi bật buồn cười. Hắn đắc chí, nhảy chồm vào tôi, hôn vào giữa trán tôi.

Sự sỗ sàng lại làm tôi bất lực. Song tôi phải dịu dàng để dùng kế thoát thân. Tôi vờ tươi cười, nói:

- Chị giỏi nhỉ?

- Thế mình có thương em không?

- Có chứ! Chiều hôm nay nó có phiên gác không?

- Ờ nhỉ, xem nào. Thứ ba, thứ năm, thứ bẩy... hôm nay thứ mấy?

- Thứ bẩy?

- Ồ! Thế thì hả lắm rồi! Đến tối mình lại đây nhé.

Tôi mỉm cười, gật đầu.

Hắn sung sướng, tát khẽ tôi một cái:

- Mình ơi! Mình sờ ngực tôi mà xem. Tôi hồi hộp vì câu nói của mình.

Rồi hắn nằn nì:

- Thế nào cũng đến nhé. Tôi chờ. Bẩy giờ nhé!

Tôi lại gật đầu.

- Thế nhé. Thề đi nào.

Muốn cho hắn chắc chắn sự hứa của tôi hơn lời thề, tôi bèn nhắm mắt nhắm mũi,

nhịn thở để "đóng đanh" hai cái môi tôi vào má hắn, mỗi bên ngót nửa phút.

 Thế là hắn thả tôi ra, chứa chan hy vọng.

Đi đường, tôi thấy khoan khoái vô cùng, tưởng chừng như mới trốn được thoát khỏi cửa ngục thất.

Cố nhiên là đến tối, tôi chịu cho vợ Samandji chửi thầm cho đứa sai hẹn. Tôi không động tâm, vì tôi chỉ là bắt buộc gật cho thoát nạn. Mà dù nó có chửi đúng thằng hay gật, thì đã có vô số ông nghị chịu thay tôi!

Tối hôm ấy, tôi đóng chặt cửa ngay từ chiều sẩm, và đánh một giấc ngủ ông hoàng.


*
*     *


Sáng chủ nhật, tinh thần khoan khoái, tôi bèn mặc quần áo đi chơi.

Vừa ra đến cửa, tôi đã gặp ngay Samandji rầm rộ đi đến.

Ngượng nghịu, tôi vờ không nhìn thấy, định lờ đi, xem anh ấy xử trí ra sao. Bỗng Samandji chạy lại ngay tôi, có vẻ cảm động. Anh giơ tay bắt tay tôi, và nói:

- Xuýt nữa tôi không gặp anh, tôi cần hỏi anh một chuyện. Anh lại chơi tôi thì tiện hơn. Sắp sẵn cả rồi.

Câu nói đường đột làm tôi hơi chột dạ, nhưng tôi phải cứng cỏi đáp:

- Vâng, tôi rất sẵn lòng.

Tôi theo Samandji, vẩn vơ nghĩ đến tấn kịch hôm trước. Hai chúng tôi chẳng ai nói với ai một lời nào. Vậy là có sự dở hay sự hay?

Đến nơi, anh lễ phép mời tôi ngồi, như tiếp một ông khách lạ.

Sự ngạc nhiên bắt đầu làm tôi e sợ.

Bỗng Samandji rút trong túi ra tấm ảnh của tôi.

Tôi tỉnh ngộ, rất kinh ngạc. Giá cái ghế không có lưng dựa, thì đành tôi ngã ngửa ra rồi.

Samandji đặt ảnh xuống bàn, vỗ mạnh một cái, rồi nhìn tôi, như để dò tâm trí tôi vậy. Cố nhiên trống ngực tôi nổi lên mỗi lúc một mạnh. Rồi đôi mắt trắng dã chòng chọc vào tôi, anh nghiêm dần sắc mặt lại.

Tôi cố thản nhiên, cũng nhìn anh, bằng đôi mắt thôi miên hạng bét, bởi vì có lẽ mất cả tinh thần rồi. Lúc ấy, tôi thấy vợ anh ở trong ngấp ngé ra, có ý ngạc nhiên lắm. Nhìn tôi chán chê, anh thở dài, nói:

- Anh không tốt!

Ái chà! Thế này thì đích là to sự chứ không vừa rồi! Tôi nhìn bàn tay khổng lồ của anh, ngón to bằng quả chuối mắn mà phát sốt!

Tôi toan đáp thì anh lại nói:

- Anh không tốt!

Câu ấy vang mãi trong óc tôi không thôi!

Dù sao tôi cũng phải chống chế đến cùng. Làm bộ sửng sốt, tôi hỏi:

- Tôi không tốt à?

- Phải, mà vợ tôi cũng không tốt!

Lúc ấy, con mụ vợ đứng trong, cũng trợn mắt, mặt mũi xám ngoẹt.

Hẳn là chẳng phải chuyện chết hụt mọi khi, tôi nhủn chân tay, cố vờ lắng tai, nén ngực, mà không sao cản được hơi thở. Samandji đay:

- À, bây giờ anh mới thở dài, hối hận. Chậm lắm rồi!

Rồi phát cáu, hắn liến thoáng:

- Anh không tốt! Vợ tôi không tốt! Cả hai người cùng không tốt! Nghe chưa?

Tôi gượng hỏi:

- Anh nói rõ. Tôi chưa hiểu.

- Lại còn nói rõ thế nào nữa. Việc mình làm còn không hiểu, thì ai hiểu cho.

Rồi anh trỏ cái ảnh, anh hỏi:

- Anh còn vờ phải không? Cái ảnh này là chứng cớ hiển nhiên nó mách tôi cả.

Theo câu nói, Samandji điểm một nụ cười lat. Tôi nom cái cười ấy nó mới chua chát làm sao!

Chỉ còn kế chạy trốn thoát thân, cho nên tôi liều mạng định vớ con cóc đồng va vào mũi anh một cái, rồi chạy. Tay tôi nắm được khí giới, mắt tôi đưa ra cửa để nhìn lối.

Này, muốn ra sao thì ra này, tôi đứng phắt dậy... Thì Samandji cũng đứng phắt dậy, hầm hầm chạy ra cửa, cầm chìa khóa, quay một vòng, rồi rút tọt ra bỏ vào túi. Đoạn, anh cười, vỗ vào vai tôi, nói:

- Anh chạy nữa đi!

Câu nói như nhát dao đâm vào tim tôi. Tôi không còn sức nữa, ngồi phịch xuống ghế, lặng ngắt.

Samandji lại ngồi đối diện tôi, trừng trừng nhìn tôi. Tôi toan quỳ xuống ôm lấy chân anh mà khóc lóc, mà lạy van, mà kể lể nỗi oan uổng, và xin anh tống cổ con vợ hại gia đạo của anh đi trước khi anh gây sự với tôi.

Thì chả làm thế thì làm thế nào? Đối với kẻ thù, theo cách anh hùng An Nam, khi mình đã không cắn trộm nổi, thì còn một cách nữa là mình giở lối đê tiện mà hàng người ta vậy. Như thế là khôn đó! Và ở đời, muốn được sung sướng vung vinh thì cái triết học màu nhiệm nhất, chả là nên uốn lưng cho dẻo là gì! Ai biết đó là đâu? Các ngài ít lịch duyệt, chớ vội chê tôi là khốn nạn nhé.

 Lúc ấy, Samandji vẫn trơ trơ, vững như đồng... đen.

Tôi toan thi hành thủ đoạn, thì Samandji làm lấp lời tôi:

- Tôi không ngờ. Hôm qua anh đến đây phải không?

 Tôi nhăn nhó, đáp:

- Phải, nhưng mà...

- Thôi, thôi, tôi biết cả. Ra tôi chơi với anh, mà đến bây giờ tôi mới hiểu bụng anh.

- Anh manh tâm làm điều gì?

- Thôi đi, anh bí mật lắm!

Tôi cãi:

- Không. Anh lầm! Anh tưởng...

- Tôi chẳng tưởng gì cả. Tôi biết đích thế. Vợ tôi nó nói thực cả rồi. Anh còn giấu tôi làm gì nữa. Tôi căm giận anh lắm. Mỗi lúc tôi thấy cái ảnh, tôi lại đầy cả ruột gan. Anh không tốt! Mà vợ tôi cũng không tốt!

 Tôi nghẹn ngào, càng ghê sợ mồm miệng, đặt điều của con quỷ cái. Chắc là bao nhiêu tội lỗi nó đổ cả cho tôi. Tôi đáp:

- Phải, tôi đã đến đây trong khi anh đi vắng. Còn như cái ảnh này.

- Khoan đã. Bồi! Mang cái ấy ra đây. Mau lên! Mình đâu, ra đây...

Quyết nhiên anh gọi chứng cớ để trừng trị tội tôi. Mà sự trừng phạt ấy tất là nó đáng với cái tội thông dâm với vợ anh. Cái mà anh giục bồi mang ra, hẳn để sửa tội tôi. Cái gì vậy? Súng lục chăng?

Ối ông bà, cha mẹ ôi! Ối trời đất ôi! Thế này thì ai còn muốn ở hiền làm gì nữa! Tôi nguyền rủa những ai cứ hay chắp nhặt thành những câu xử thế châm ngôn

đấy nhé! Nào ở hiền có gặp lành? Nào làm phúc có được phúc? Hỡi thần số mệnh, sao ông éo le khắt khe đến thế này?

- Này anh,- tiếng Samandji kéo tôi lại cõi thực - tôi hỏi thật anh nhé.

- Vâng.

- Cái ảnh này của anh?

- Vâng.

Samandji cười:

- Hai với hai còn là năm sao được. Tôi muốn chờ câu trả lời của anh, xem anh có đến nỗi ngốc mà không nhận đó thôi.

- Nào tôi có nói dối!

- Được rồi. Anh chụp ở hiệu nào?

- Ở một hiệu gần nhà tôi.

- Hiệu nào?

- Tôi quên tên rồi.

- Hừ! Biết ngay mà. Cái đó anh còn giấu nữa là. Nhưng không hề gì.

- Tôi giấu đâu. Tôi quên thật. Tôi chỉ nhớ nhà mà thôi.

- Được rồi! Sao anh chụp có một mình?

- Vì tôi chỉ có một mình chứ sao?

- Nếu vậy, thực anh không tốt!

- Tôi không tốt!

- Phải. Anh nghe đây. Anh với tôi bạn bè bao nhiêu rồi, khi vui có nhau, lúc buồn có nhau, thế mà anh nỡ lòng nào không cho tôi đứng cùng anh để chụp ảnh. Anh khinh tôi, anh không tốt!

Cái bản án giản dị ấy tuyên xong, bao nhiêu hồn, bao nhiêu vía của tôi kéo nhau về cả với tôi, mặt tôi đỏ hẳn lại. Ngực tôi nhẹ hẳn đi. Như người ốm khỏi, tôi thấy đời lại vui vẻ như cũ. Tôi muốn sống dai bằng ông Bành tổ để được hưởng những sự bật cười, để được cảm ơn thần Số mệnh và những tay danh nhân dạy đời bằng các câu xử thế châm ngôn.

Cười một tiếng thực to để hắt hết cái hơi sợ, tôi đáp:

- Tôi biết ngay từ ban nãy rằng anh trách móc, điều đó. Anh không bằng lòng là phải, nhưng anh hiểu cho vì tuần lễ trước chúng ta giận nhau, nên tôi buồn, tôi mới đi chụp ảnh cho khuây khỏa.

Samandji mặt vẫn rầu rầu, nói:

- Không phải thế. Ngay như vợ tôi, có chụp ảnh, nó có thích cho tôi đứng chung đâu. Tôi biết mình hình dạng tôi nó xấu xa, đen đủi, nên tôi bị bạn bè, vợ con hất hủi, khinh bỉ. Tôi tủi lắm.

Hai dòng nước mắt từ từ bò ra, đến chỗ xương gò má thì ngã lăn xuống đất!

Tôi thương hại cả giọt nước mắt lẫn Samandji, vội vàng rút mùi xoa ra lau cho anh như dỗ dành một nhân ngãi. Thấy cách cử chỉ thân mật, anh dường như cảm động, nắm chặt lấy tay tôi mà hôn:

- Thế mà chúng ta đã giận nhau. Thật là đáng hối hận. Cũng may anh là người tốt: vợ tôi nói hôm qua anh đến chơi tôi trước, nên tôi mới lấy cách lịch sự mà đến chơi anh ngày hôm nay. Nếu không thì chúng ta giận nhau mãi. Anh thấy tôi không có nhà, lại có nhã ý mà để ảnh lại làm tin. Thật anh là người rất đáng quý hóa. Đến bây giờ tôi mới hiểu bụng anh.

Tôi thì nghẹn lời, cứ chịu đau cho lông tay anh cọ xát vào tay tôi. Đoạn, Samandji quay về phía bếp, gọi:

- Bồi! Mang cái ấy ra đây! Lâu thế?

Tên bồi dạ vang. Một lúc hắn lễ mễ bưng ra một khay, bầy chả Saigon với rau đầy tú ụ.

- Ăn đi anh! Tôi thích món này lắm. Ở Châu Phi không có. Ăn đi, rồi ta lên hiệu này chụp với nhau bức ảnh kỷ niệm ngày tái hợp của chúng ta.

Rồi Samandji đứng dậy, khoa chân múa tay, lên giọng hát vang lừng, như điên như cuồng vậy.



2 Mai 1935



* Theo Vũ Ngọc Phan "Nguyễn Công Hoan viết tất cả ba truyện ngắn về tây đen của ông và đều lấy một nhan đề là Samandji". Truyện này theo thứ tự là thứ ba. Truyện thứ hai (còn thiếu, chưa tìm được):

Trong tập Hai thằng khốn nạn (P.T.B.N.S. Số 5, trang 9) Samandji lại làm cho bạn anh ta hoảng hồn lần nữa; lần này vợ chú tây đen chạy vào nhà bạn chồng và nhảy tọt vào màn để trốn chồng thì vừa ngay lúc ấy chồng chị ả đến với nét mặt hầm hầm, sừng sộ. Ông bạn hết vía, nhưng rút cục, Samandji nói cho biết là đi tìm con sen và vợ anh cũng đang... đi tìm!


Mời đọc Bản chụp dạng Ảnh
Trong Nguyễn Công Hoan - Truyện Ngắn Chọn Lọc - Tập 1 - NXB Hội Nhà Văn 2005